Nỗi lòng trĩu nặng của Trần Bình An khi đi qua nửa phố Phúc Lộc lập tức tan biến, cậu ôm hũ sứ rảo bước về phía trước.
Vị thư sinh trẻ tuổi nở nụ cười ấm áp, cũng tiến về phía Trần Bình An, chủ động lên tiếng:
- Cậu là Trần Bình An phải không? Ta tên Lý Hi Thánh, là anh trai của Bảo Bình. Ta đã nhận được thư con bé gửi về từ thư viện Sơn Nhai, làm anh trai như ta thật chẳng biết phải báo đáp cậu thế nào cho phải. Nghe nói cậu vẫn luôn ham học hỏi, sau này hãy thường xuyên đến nhà ta, ta có tàng trữ một ít sách vở, cậu cứ việc xem thoải mái.
Không chỉ vậy, sau khi đón lấy hũ sứ từ tay Trần Bình An, Lý Hi Thánh còn khom người hành lễ:
- Đại ân đại đức, không lời nào tả xiết.
Hành động này khiến Trần Bình An có chút luống cuống, cậu vội chỉ vào hũ sứ, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Lý công tử, trong hũ là một con cá diếc qua núi, là do tôi tìm được trên đường trở về, muốn tặng cho Bảo Bình.
Lý Hi Thánh cúi đầu nhìn con cá sắc vàng đang bơi lội trong hũ, dù không gian chật hẹp nhưng nó vẫn tỏ ra nhàn nhã tự tại. Hắn ngẩng đầu nhìn Trần Bình An, cảm thán:
- Trong sách thánh hiền từng miêu tả về loài cá diếc qua núi kỳ diệu này, sắc vàng rực rỡ thế kia quả là vạn con mới có một, không ngờ đời này ta lại có cơ hội tận mắt chứng kiến. Cậu cứ yên tâm, ta nhất định sẽ chăm sóc cẩn thận, sau này Bảo Bình về nhà hẳn sẽ vui mừng lắm.
Trần Bình An hoàn toàn không biết phải đáp lời thế nào. Lúc trước cậu đã kéo Thôi Đông Sơn cùng chăm chú quan sát đàn cá diếc qua núi cuồn cuộn kia, nhìn đến mức mắt cay xè, vất vả lắm mới bắt được một con. Nhưng bất kể trong sách ghi chép ra sao, hay Thôi Đông Sơn có miêu tả huyền diệu thế nào, cậu cũng không cảm thấy nó quý giá đến mức ấy.
Chỉ cần là người mà cậu coi là thân thiết, cậu sẽ đối đãi bằng tất cả tấm lòng chân thành.
Trần Bình An vốn không giỏi ăn nói, chỉ biết gãi đầu rồi lên tiếng cáo từ, định bụng xoay người rời đi.
Lý Hi Thánh vội vàng gọi cậu lại:
- Sao không vào nhà ngồi chơi một lát? Hôm nay ta dẫn cậu vào làm quen trước, sau này cứ tự nhiên đến đọc sách. Ta sẽ dặn dò người gác cổng một tiếng.
Trần Bình An lắc đầu:
- Để lần sau vậy ạ.
Lý Hi Thánh mỉm cười bất lực:
- Vậy để ta đi thả con cá này đã, rồi trả lại hũ sứ cho cậu nhé?
Lần này Trần Bình An không khách sáo nữa, gật đầu đáp:
- Vậy tôi chờ ở đây.
Lý Hi Thánh cười bảo:
- Chờ một lát, ta quay lại ngay.
Dứt lời, hắn xoay người, ôm hũ sứ chạy bước nhỏ vào trong.
Vào khoảnh khắc này, y không còn dáng vẻ của một bậc thánh hiền sư phụ truyền dạy đạo lý trong sách vở, mà thực sự giống như một người anh cả của cô bé áo bông đỏ kia.
Chẳng bao lâu sau, Lý Hi Thánh ôm một hũ sứ chạy về, dưới nách còn kẹp thêm mấy quyển sách.
Trần Bình An đón lấy hũ sứ, khom người đặt xuống đất, xoa hai bàn tay vào nhau rồi mới nhận lấy những quyển sách kia. Cậu cũng bắt chước kẹp sách dưới nách, động tác có chút lúng túng nhưng vẫn cầm hũ sứ lên, nói:
- Tôi xem xong sẽ mang tới trả.
Lý Hi Thánh nở nụ cười như gió xuân, xua tay nói:
- Không cần gấp, cứ thong thả mà xem. Mấy thứ này ngoan hơn Bảo Bình nhiều, sẽ không tự mình chạy nhảy lung tung đâu.
Vẻ mặt y trở nên nghiêm túc, chậm rãi nói:
- Trần Bình An, đừng nghĩ ta mời cậu đến nhà đọc sách là lời khách sáo, ta thực lòng hy vọng cậu có thể thường xuyên ghé chơi. Bảo Bình tuy thông minh nhưng tuổi còn nhỏ, tính tình ham chơi, bảo con bé ngồi yên trong nhà đọc sách còn khó hơn lên trời. Thế nên bao năm qua, ta cảm thấy trong nhà dường như chỉ có mình ta lật từng trang sách, ngẫm kỹ lại thì quả thực rất tẻ nhạt.