Lần này Trần Bình An không chọn đi qua quan ải Dã Phu để tiến vào cương vực Đại Ly. Vừa ra khỏi hẻm núi hiểm trở cùng sơn cốc sâu thẳm, ba người bọn họ liền chạm trán với một đội kỵ binh tinh nhuệ.
Giữa trời tuyết mịt mù, hai bên đối mặt nhìn nhau.
Đội kỵ binh biên cảnh Đại Ly phần lớn đã lặng lẽ quay đầu ngựa, nhưng đột nhiên có một kỵ binh thúc ngựa xông ra, lao nhanh đến bên cạnh Trần Bình An. Đó là một gương mặt trẻ tuổi kiên nghị, tràn đầy vẻ cảnh giác và cẩn trọng, sâu trong ánh mắt còn ẩn chứa một sự kiên định mà lúc bấy giờ Trần Bình An vẫn chưa thể thấu hiểu.
Thấy người này đột ngột tách đoàn, những đồng đội còn lại cũng nghiến răng thúc ngựa đuổi theo, nhất thời tuyết vụn tung bay trắng xóa, tạt thẳng vào mặt.
Trần Bình An dùng quan thoại Đại Ly lên tiếng:
- Chúng ta là người Long Tuyền, từ nước Hoàng Đình trở về, đi qua cửa khẩu Ngưu Sách Lan để nhập cảnh.
Vừa nói, cậu vừa từ trong ngực lấy ra tờ giấy thông hành do huyện nha Long Tuyền cấp. Chặng đường viễn du vạn dặm đã khiến tờ giấy ấy đóng kín những dấu quan ấn của các cửa ải quốc gia đi qua. Thấy viên kỵ binh kia định xoay người xuống ngựa, Trần Bình An liền sải bước tới gần, giơ cao tay trình giấy thông hành. Thân hình viên kỵ binh càng thêm căng cứng, những trinh sát còn lại trong đội ngũ cũng nheo mắt, đồng tử co rụt như thể đang đối mặt với đại địch.
Viên kỵ binh khom người nhận lấy, cẩn thận xem xét một hồi, sau đó bỗng tươi cười rạng rỡ. Bàn tay vốn đang nắm chặt chuôi đao sau lưng cũng lặng lẽ ra dấu an toàn cho đồng đội.
Hắn xuống ngựa trả lại giấy tờ, đợi Trần Bình An cất kỹ vào người mới cười nói:
- Tiết trời ác liệt thế này, nếu gặp phải khó khăn gì, các vị có thể đến phong hỏa đài của chúng ta nghỉ ngơi tạm, dùng chút cơm nóng, đợi gió tuyết ngớt bớt rồi lên đường cũng chưa muộn.
Trần Bình An cảm nhận được sự chân thành từ tận đáy lòng của đối phương, lập tức ôm quyền cười đáp:
- Đa tạ ý tốt. Ta vừa hay muốn mượn cơ hội này để tôi luyện quyền giá, tuy có chút vất vả nhưng vẫn có thể chịu đựng được.
Đại Ly vốn có phong khí thượng võ, dân chúng dũng mãnh nổi danh khắp Đông Bảo Bình Châu. Sự kiên trì của Trần Bình An nhanh chóng chiếm được thiện cảm của đội kỵ binh trinh sát này. Ngay cả vị lão đội trưởng biên quan vốn có gương mặt chất phác, kiệm lời cũng nở một nụ cười đầy ý vị.
Hai bên từ biệt tại đó. Toán kỵ binh tiếp tục lộ trình trinh sát về phía nam, còn Trần Bình An lại tiếp tục hành trình hướng về phương bắc để trở về cố hương.
Viên đội trưởng kỵ binh biên thùy ngoái đầu nhìn theo bóng lưng ba người đang xuôi ngược về phương Bắc, nụ cười trên môi chợt tắt, lão quay sang khiển trách gã kỵ binh dưới trướng:
- Nổi máu anh hùng cái gì, không muốn sống nữa sao? Khoan bàn đến thực lực nông sâu của thiếu niên kia, chỉ riêng hai vị thị nữ và thư đồng y phục mỏng manh bên cạnh hắn, rõ ràng là người tu hành có đạo hạnh không thấp, nếu không làm sao chống chọi được với thời tiết khắc nghiệt này? Vừa rồi tiếp xúc ở cự ly gần, ngươi không thấy khí sắc của bọn họ vẫn vô cùng hồng nhuận đó sao? Nếu ba người kia thật sự là gián điệp của địch quốc, hành động lỗ mãng tra hỏi vừa rồi của ngươi không chỉ khiến toàn quân chúng ta bị diệt, mà còn làm chậm trễ quân cơ đại sự.
Gã kỵ binh trẻ tuổi ấp úng, trong lòng vẫn có chút không phục:
- Đội trưởng, chúng ta là trinh sát cấp Ất của biên quan, lại đang đứng trên lãnh thổ Đại Ly. Bất kể đám luyện khí sĩ kia đến từ phương nào, cũng phải nể mặt quy củ của biên quân chúng ta đôi phần chứ? Nếu bọn chúng thật sự dám ra tay sát hại chúng ta, một khi triều đình truy cứu, nhất định chúng sẽ phải gánh chịu hậu quả khôn lường. Nói dại một câu, chẳng phải chúng ta còn có Vương gia tọa trấn sao, thuộc hạ không tin có kẻ nào đủ bản lĩnh để đối đầu với ngài ấy.
Lão đội trưởng đã chinh chiến nửa đời người, nghe vậy thì giận đến mức vung roi định đánh, nhưng roi quất vào khoảng không bên vai gã kỵ binh trẻ, chung quy vẫn là giơ cao đánh khẽ. Lão vừa bực vừa buồn cười mắng:
- Nếu là lúc ta mới tòng quân, hành vi này của ngươi chính là khiêu khích các vị tiên gia luyện khí, biết không? Chết lúc nào cũng chẳng hay đâu. Gặp được vị tướng quân nào nhân hậu trượng nghĩa, cùng lắm là đòi cho ngươi mấy chục lượng bạc an ủi thân nhân, còn nếu gặp kẻ vô tình, hắn sẽ mặc xác ngươi sống chết.
Có thể trở thành trinh sát cấp Ất của biên quân Đại Ly, hẳn đều là những quân nhân tinh nhuệ kiệt xuất, chẳng mấy ai là kẻ ngu muội. Gã kỵ binh trẻ tuổi vội vàng cười xòa chữa thẹn:
- Lão đội trưởng bớt giận, sau này đánh tới sào huyệt của họ Cao nước Đại Tùy rồi, thuộc hạ sẽ dùng quân công đổi lấy một nàng tiểu thư khuê các da trắng thịt mềm về hầu hạ lão nhân gia ngài, để ngài hạ hỏa...
Lão đội trưởng cười mắng:
- Cút ngay! Chút quân công mọn của ngươi còn chẳng bõ dính răng lão tử. Đừng có nói nhảm nữa, tiếp tục tuần tra đi! Cấp trên đã hạ lệnh rồi, phải cẩn thận nước Hoàng Đình chó cùng rứt giậu, tiết trời này lại càng không được lơ là. Chẳng sợ bọn chúng tự tìm đường chết, chỉ là đánh trận bao năm qua, đều là vó ngựa chúng ta dẫm đạp lên đất người, tuyệt đối không thể để kẻ khác bén mảng đến cửa nhà mình.
Kỵ binh trẻ tuổi cười cợt nhả:
- Thuộc hạ hiểu rồi, hiểu rồi, ta đi trước một bước đây, bảo đảm đến một con ruồi cũng đừng hòng lọt qua khe núi Lưng Trâu.
Hắn hít sâu một hơi, kéo lại chiếc mũ lông chồn dày cộm đã hơi đông cứng, rũ sạch vụn băng bám trên đó rồi thúc ngựa lao lên phía trước.
Một tên trinh sát trung niên không kìm được tò mò, thấp giọng hỏi:
- Đội trưởng, trước đó biên cảnh hai nước xảy ra động tĩnh lớn như thế. Nghe nói phía nước Hoàng Đình trời long đất lở, thương vong vô số, còn phía chúng ta lại chẳng mảy may tổn thất, liệu trong chuyện này có ẩn tình gì không? Đội trưởng ngài giao thiệp rộng, không ít đồng đội cũ nay đã là chức Đô úy đại nhân rồi. Ta biết ngài thường xuyên tìm bọn họ uống rượu, có thể hé lộ đôi chút cho anh em được không?
Vẻ mặt lão đội trưởng trở nên nghiêm nghị, ra chiều không thể tiết lộ thiên cơ, chỉ nhếch miệng cười đầy ẩn ý, ánh mắt rực cháy, giọng nói trầm thấp: