Ba người khởi hành từ tờ mờ sáng, ngược gió đội tuyết mà đi.
Trần Bình An đi trước dẫn đường, sau khi đi hết một bài quyền thì đột ngột dừng bước.
Cô bé váy hồng khẽ hỏi:
- Lão gia đang nhớ nhung ai sao?
Cậu bé áo xanh uể oải đáp:
- Thời tiết quái quỷ này, có lẽ lão gia đang muốn tìm nơi non xanh nước biếc để giải quyết nỗi buồn, ít nhất cũng không để cái mông bị lạnh cóng.
Cô bé váy hồng gắt lên:
- Thật buồn nôn!
Cậu bé áo xanh thở dài:
- Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng.
Nước Nam Giản vốn nức tiếng với giới đạo sĩ và danh sĩ, năm nay lại càng thêm náo nhiệt, một buổi đại lễ long trọng vừa mới khai màn.
Nơi biên cảnh Nam Giản, phía sau một ngọn núi cao chọc trời, trên lối mòn thâm u giữa rừng già, một đạo cô trẻ tuổi đang chậm rãi rảo bước. Nàng cầm trong tay một cành trúc xanh, ngón tay khẽ xoay vần. Theo sau nàng là một con hươu trắng linh động phi phàm.
Một nam tử áo trắng đeo trường kiếm sóng vai bước cùng nàng, thần sắc có phần tịch mịch.
Nàng bất đắc dĩ lên tiếng:
- Ta đã nói với ngươi không chỉ một lần, không phải vì ngươi chỉ có tu vi Hạ Ngũ Cảnh thì ta nhất định không thích, cũng chẳng phải vì ngươi đạt tới Thượng Ngũ Cảnh thì ta nhất định sẽ xiêu lòng. Ngụy Tấn, ta và ngươi thật sự không có duyên phận, vì sao ngươi mãi không chịu buông tay? Hay là ngươi nói cho ta biết, phải làm thế nào ngươi mới chịu từ bỏ?
Nam tử này chính là thiên tài kiếm tu Ngụy Tấn của Thần Tiên Đài thuộc miếu Phong Tuyết. Một đạo cô vốn dốc lòng tu hành lại nói ra những lời bộc trực như vậy, xem ra hắn đã quấy rầy đến mức khiến nàng nảy sinh tia giận dữ.
Trong giới tu hành trên núi, cái gọi là thiên tài cũng chia làm dăm bảy loại. Một kiếm tu trẻ tuổi đạt tới cảnh giới thứ mười một như Ngụy Tấn, hoàn toàn xứng đáng đứng đầu bảng, tốc độ phá cảnh vượt xa những kẻ đồng trang lứa.
Gương mặt Ngụy Tấn ủ dột, chẳng còn chút dáng vẻ phong lưu của một nhân vật vừa phá vỡ ngưỡng cửa cảnh giới thứ mười, hắn cười khổ:
- Có phải vì nàng đã có người trong mộng rồi không? Chẳng hạn như vị sư thúc kia trong tông môn của các người?
Hạ Tiểu Lương dừng bước, ngoảnh lại nhìn vị kiếm tu miếu Phong Tuyết vốn đã danh chấn một châu, vừa bực mình vừa buồn cười:
- Ngụy Tấn, sao ngươi lại có thể ngang ngược vô lý đến thế!
Ngụy Tấn tuy ngoài mặt tỏ vẻ bình thản, nhưng trong lòng lại đầy rẫy uất ức, nhất thời không biết phải giải thích hay cứu vãn thế nào, đành giữ im lặng. Thế nhưng, dù cho có chán nản đến vậy, trong mắt thế nhân, hắn vẫn là một thanh kiếm sắc bén và có chí tiến thủ nhất thiên hạ.
Chỉ tiếc, trong số những người ngoài ấy, lại chẳng có Hạ Tiểu Lương.
Kiếm tâm trong vắt như lưu ly, chưa hẳn đã thực sự thấu triệt nhân tình thế thái. Huống hồ tình ái vốn là chuyện bất luận đạo lý nhất trên đời, lại càng khiến người ta thêm phần sầu muộn.
Ngụy Tấn khẽ giọng:
- Hạ Tiểu Lương, ta hỏi nàng một câu cuối cùng.
Hạ Tiểu Lương gật đầu:
- Ngươi cứ hỏi đi.
Ngụy Tấn thoáng ngập ngừng, đưa mắt nhìn về nơi khác, thanh âm có chút khàn đặc:
- Nàng vốn coi trọng duyên phận nhất, vậy nếu một ngày nào đó gặp được người hữu duyên với mình, dẫu trong lòng không hề yêu thích, liệu nàng có vì cái gọi là đại đạo mà chọn kết thành đạo lữ với hắn không?
Vạn vật bỗng chốc lặng tờ, tựa hồ trong khoảnh khắc này, từng luồng gió mát vô hình giữa đất trời đều ngưng bặt.
Hạ Tiểu Lương mỉm cười đáp:
- Sẽ như vậy.
Ánh mắt Ngụy Tấn hoàn toàn ảm đạm, vẫn chẳng dám nhìn vào cô gái khiến mình vừa gặp đã trao trọn trái tim, đôi mắt hắn đỏ hoe:
- Cho dù nàng và hắn có trở thành đôi thần tiên quyến lữ trong mắt thế nhân, nhưng nàng sẽ không vui. Hạ Tiểu Lương, ta không lừa nàng, ta không muốn thấy nàng không vui.
Hạ Tiểu Lương khẽ thở dài, tuy thoáng hiện nét thương cảm nhưng đạo tâm vẫn vững như bàn thạch:
- Ngụy Tấn, dẫu thật sự có ngày đó, dẫu cuộc sống chẳng được như ý nguyện, ta cũng tuyệt đối không hối hận, càng không vì thế mà quay sang thích ngươi.
Ngụy Tấn lẩm bẩm:
- Hóa ra là vậy sao?
Hạ Tiểu Lương xoay người rời đi, Ngụy Tấn đứng lặng hồi lâu chẳng buồn dời bước. Nàng không hối hận, nhưng hắn thì đã hối hận rồi, hối hận vì đã hỏi một câu ngu xuẩn, vừa khiến người khó xử lại vừa tự làm tổn thương chính mình.
Một đạo sĩ trẻ tuổi từ sâu trong rừng rậm bước ra, bên người có hai con cá lớn một xanh một đỏ đang lội giữa hư không.
Ngụy Tấn dời mắt, đợi đến khi Hạ Tiểu Lương đi xa, hắn mới dám dõi theo bóng lưng nàng. Hắn chẳng thèm nhìn tới gã "Kim Đồng" trong cặp Kim Đồng Ngọc Nữ của Đông Bảo Bình Châu đời này, lạnh lùng nói:
- Ngươi dám nói thêm một chữ, ta sẽ xuất kiếm giết người.
Kim Đồng tuy có phần e dè vị kiếm tu cảnh giới thứ mười một này, nhưng nơi đây là hậu sơn của tông môn. Hắn tin Ngụy Tấn nếu phật ý sẽ dám rút kiếm giết người, nhưng lại không tin mình sẽ chết, bèn cười nhạo:
- Kiếm tu cảnh giới thứ mười một của miếu Phong Tuyết mà cũng muốn làm càn ở Thần Cáo tông chúng ta sao?
Hắn cố ý nhấn mạnh vào chữ "tông" này.
Đông Bảo Bình Châu có ba tông phái Đạo môn lớn, trong đó Thần Cáo tông của nước Nam Giản đứng hàng đầu, là nơi chủ trì đạo thống chính tông của một châu. Lần trước hắn cùng Hạ Tiểu Lương xuống núi đi tới động tiên Ly Châu của vương triều Đại Ly, dọc đường xuôi ngược về phương Bắc, bất kể là đế vương thế tục hay chân quân, lục địa thần tiên các nước, thảy đều dùng lễ tiết long trọng nhất để tiếp đãi đôi Kim Đồng Ngọc Nữ là hắn và Hạ Tiểu Lương, không ai dám thất lễ nửa phần.
Thần Cáo tông tọa lạc tại biên cảnh nước Nam Giản, độc chiếm phúc địa Thanh Đàm, một trong bảy mươi hai phúc địa của thiên hạ. Tông chủ Kỳ Chân thân kiêm chức vụ chân quân của bốn nước, đạo pháp phi phàm, là vị thần tiên chân chính chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay của Đông Bảo Bình Châu. Thần Cáo tông tuy chỉ là hạ tông trong nhánh đạo thống của bọn họ, nhưng Kỳ Chân cho dù có đi đến chính tông tại Trung Thổ Thần Châu, chắc chắn vẫn là một nhân vật xuất chúng. Mà vị Kim Đồng này, vừa khéo lại là đệ tử thân truyền của tông chủ Kỳ Chân.
Còn sư tỷ đồng môn Hạ Tiểu Lương lại là đồ đệ của Huyền Phù chân nhân. Vị tiền bối chân nhân tính tình đạm bạc, không màng thế sự này khác hẳn với chưởng môn sư đệ Kỳ Chân, cả đời chỉ thu nhận một mình Hạ Tiểu Lương làm đồ đệ. Thuở ban đầu khi Hạ Tiểu Lương mới gia nhập Thần Cáo tông, danh tiếng không có, thiên phú chẳng cao, thân thế lại càng không có gì nổi bật, chỉ duy nhất Huyền Phù chân nhân vừa nhìn đã chọn trúng nàng. Thời gian sau đó đã chứng minh nhãn quang của ông quả thực đã tìm thấy một khối ngọc thô tuyệt thế. Thậm chí không cần đến người làm sư phụ như ông dày công mài giũa, Hạ Tiểu Lương với phúc duyên thâm hậu đã nhanh chóng quật khởi, phá cảnh như chẻ tre, cơ duyên tốt lành khiến trên dưới tông môn đều phải kinh ngạc nhìn bằng con mắt khác.