Trần Bình An vốc hai nắm tuyết trắng, xoa mạnh đôi bàn tay cho nóng lên, rồi mỉm cười quay lại hang đá nhỏ, đưa tay hơ bên đống lửa. Hắn lấy một quyển sách từ trong gùi ra, bắt đầu nương theo ánh lửa bập bùng mà đọc.
Đây là một quyển điển tịch Nho gia do Văn Thánh lão tiên sinh ban tặng. Trần Bình An vốn có trí nhớ cực tốt, lại thường xuyên lật xem trên suốt dọc đường nên sớm đã thuộc nằm lòng. Tuy vậy, mỗi khi rảnh rỗi hắn vẫn thích lật giở từng trang như lúc này, khẽ cất tiếng ngâm nga.
Lý Bảo Bình từng nói, sách đọc trăm lần, ý nghĩa tự hiện.
Trần Bình An cảm thấy lời này rất có đạo lý. Thế nên, trước và sau mỗi lần luyện tập các tư thế trong “Hám Sơn phổ”, hắn lại thầm nhủ với lòng mình: “Đọc sách là vậy, quyền pháp chắc hẳn cũng tương đồng, biết đâu luyện quyền trăm vạn lần, quyền ý cũng sẽ tự nhiên mà đến.”
Dẫu sao việc siêng năng luyện quyền ngày đêm không nghỉ, mỗi ngày dành ra tới bảy tám canh giờ như vậy, quả thực đã mang lại hiệu quả rõ rệt trong việc tu bổ thân thể vốn rách nát như căn nhà hoang của hắn. Đặc biệt là phương pháp thổ nạp do lão Dương truyền thụ, kết hợp với cách vận khí của Thập Bát Đình, Trần Bình An có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể mình đang dần trở nên cường kiện. Giờ đây, "sống sót" đã không còn là mục đích duy nhất của hắn nữa.
Trần Bình An còn muốn nhiều hơn thế. Chẳng hạn như nếu có cơ hội tương phùng, hắn có thể thi triển quyền giá trước mặt vị cô nương ấy, để nàng không còn phải ngẩn ngơ nhìn hắn như dạo ở nhà cũ ngõ Nê Bình, như muốn thốt lên rằng trên đời sao lại có kẻ ngốc nghếch đến vậy. Ngược lại, nàng sẽ giơ ngón tay cái về phía hắn, một lần nữa khen ngợi hai chữ: “Xuất sắc”.
Trần Bình An chậm rãi lật từng trang sách, đọc vô cùng nghiêm túc. Ánh lửa chập chờn soi rọi gương mặt đen nhẻm của thiếu niên, khiến hắn toát lên một thần thái hoàn toàn khác biệt.
Cô bé váy hồng tuy chân thân là hỏa mãng nhưng tính tình lại chẳng khác nào trẻ nhỏ. Khi còn ở lầu sách Chi Lan của họ Tào, nàng ít khi giao du với bên ngoài, không dám tùy tiện lộ diện vì sợ rước họa vào thân. Lần này theo Trần Bình An trở về quê nhà, thiên tính hoạt bát của nàng ngày càng bộc lộ rõ nét. Lúc này, nàng đang mải mê đắp người tuyết bên vệ đường núi, chỉ mong sao ông trời ban thêm một trận tuyết lớn như lông ngỗng.
Thằng bé áo xanh tuy là thủy xà, bẩm sinh thân cận với nước, nhưng lại chẳng hề có chút hứng thú nào với tiết trời rét mướt tuyết rơi lưa thưa này. Hắn ủ rũ co ro bên đống lửa, thầm than thân trách phận sao số kiếp mình lại lận đận, đã thế còn kết giao nhầm người.
Cô bé váy hồng vừa đắp xong một người tuyết giống hệt lão gia nhà mình, trông sống động như thật. Đang định tiến đến kể công với Trần Bình An, sắc mặt cô bé bỗng chốc đại biến, vội vàng chạy ngược về hang núi, vẻ mặt hoảng hốt nói:
- Lão gia, lão gia, trên đường núi phía trước có một đôi nam nữ đang đi tới. Nam tử kia trông có vẻ bình thường, nhưng cô gái đi cùng lại có yêu khí vô cùng nồng nặc. Chúng ta phải làm sao đây?
Thằng bé áo xanh ra sức hít hà, tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên:
- Ái chà, lại còn là một đại yêu, cả người đầy mùi hồ ly. Lão gia, để tôi nói cho ngài hay, yêu hồ trên thế gian phần lớn đều có dung nhan tuyệt mỹ. Hay là để tôi bắt nàng ta về làm nha hoàn ấm giường cho ngài, bảo đảm tốt hơn con nhóc gầy nhom như que củi kia nhiều.
Trần Bình An khép sách lại, điềm tĩnh nói:
- Nếu bọn họ chỉ đi ngang qua, chúng ta cứ nhường đường là được. Còn nếu đối phương có ý đồ xấu, lúc đó chúng ta ra tay cũng chưa muộn.
Thằng bé áo xanh đang hăng hái bỗng thở dài một tiếng hụt hẫng, ngoan ngoãn ngồi lại chỗ cũ, tiếc nuối lẩm bẩm:
- Lão gia, ngài cũng nên cho tôi một cơ hội kiến công lập nghiệp chứ.
Trần Bình An mỉm cười đáp:
- Có thể bình an vô sự trở về quê nhà đã là một công lao lớn rồi.
Thằng bé áo xanh vẻ mặt đầy ủy khuất:
- Bây giờ đã tiến vào lãnh thổ Đại Ly rồi mà vẫn cứ phải cẩn trọng quá mức như vậy, chẳng biết đến năm nào tháng nào tôi mới có thể biến hai viên xà đảm thạch kia thành ba viên đây?
Trên con đường cổ đục xuyên qua vách đá dựng đứng, đôi nam nữ một trước một sau lững thững bước đi trong gió tuyết. Cô gái khoác trên mình bộ lễ phục cung đình bằng gấm vóc thướt tha duyên dáng, đầu đội nón có màn che khuất dung nhan. Nam tử đi cùng khí độ thanh tao, vóc người cao gầy, khoác một chiếc áo lông cừu trắng muốt như tuyết, bên hông đeo một bầu rượu màu đỏ thẫm, cả người như hòa làm một với cảnh đêm tuyết rơi giữa đất trời.
Lúc hai người đi ngang qua hang núi, cô gái khẽ quay đầu liếc nhìn ba người bên trong một cái, rồi thu hồi tầm mắt, chẳng buồn nhìn thêm nữa.