Bên bờ một con sông lớn thuộc nước Hoàng Đình, vốn khởi nguồn từ lãnh thổ Đại Ly, Trần Bình An tình cờ câu được một con cá trắm đen lớn, bèn đưa cho cô bé váy hồng nấu một nồi canh cá thơm ngon.
Một người hai yêu ăn uống no nê, sau đó bắt đầu ngồi lại tán gẫu.
Trần Bình An hỏi bọn họ, trong sách thường viết thần tiên vốn dĩ "ẩm lộ thực khí", hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, liệu những điều đó có thực sự hữu ích hay không.
Cô bé váy hồng gật đầu.
- Có còn hơn không, nhưng tác dụng quả thực rất nhỏ.
Thằng bé áo xanh vừa khom lưng chơi ném thia lia, vừa lắc đầu nói:
- Lớp Giao Long chúng tôi vẫn phải theo đạo "gần núi dựa núi, gần nước dựa nước", điều lý sơn mạch, chiếm cứ thủy đạo mới là căn bản của đại đạo. Những thứ hư ảo không thực tế kia chẳng có ý nghĩa gì mấy.
Trần Bình An mỉm cười hỏi:
- Nếu đã có chút tác dụng, sao không tranh thủ tích tiểu thành đại? Hai đứa các ngươi đều muốn hóa Giao, sau này còn phải tìm kiếm một dòng nước lớn dài vạn dặm để "tẩu giang nhập hải", cuối cùng rèn đúc thân thể Chân Long mới xem là đắc đạo. Chẳng phải càng nên chăm chỉ tu hành sao?
Thằng bé áo xanh nhẹ nhàng ném đi hòn đá cuối cùng, phủi phủi tay cười nói:
- Tu hành ấy mà, phải dựa vào thiên phú chứ không phải nỗ lực.
Trần Bình An lại hỏi:
- Nếu đã có thiên phú, chẳng phải càng nên nỗ lực hơn sao?
Thằng bé áo xanh sững sờ một lúc, sau đó liền đánh trống lảng:
- Lão gia, tôi đột nhiên cảm thấy nhức đầu, chắc là bị trúng gió lạnh rồi, tôi đi ngủ đây.
Trần Bình An cười mắng:
- Cái con rắn nước nhà ngươi...
Thằng bé áo xanh tung người nhảy xuống sông, bóng dáng lập tức biến mất tăm.
Cô bé váy hồng thấp giọng nói:
- Lão gia, hắn vốn dĩ lười biếng. Có điều tư chất và xuất thân của hắn đều tốt hơn tôi, thể phách bẩm sinh cũng cứng cáp hơn nhiều. Cho dù tôi có khổ tu thêm hai ba trăm năm cũng không bằng hắn.
Trần Bình An an ủi:
- Vậy thì đừng so sánh với hắn, trước hết hãy so sánh với chính mình. Cố gắng sao cho hôm nay mạnh hơn hôm qua một chút, ngày mai lại tiến bộ hơn hôm nay một chút.
Ý chí chiến đấu của cô bé váy hồng lập tức sục sôi:
- Lão gia nói rất đúng.
Cô thành tâm thành ý nói:
- Chẳng trách lão gia mới ở cảnh giới thứ hai đã chăm chỉ luyện quyền như vậy, không hề lười biếng, hóa ra là vì "chim vụng bay trước"...
Nói đến đây, cô vội vàng bịt miệng, đúng là nói dài nói dai thành ra nói dại.
Trần Bình An dở khóc dở cười nói:
- Ngươi nói không sai, ta quả thực tư chất vụng về, cho nên mới càng phải nỗ lực.
Nói đoạn, cậu bắt đầu thi triển quyền giá, chậm rãi đi quyền dọc theo bờ sông.
Ngay cả cô bé váy hồng vốn tính tình trầm mặc, nhưng sau bao lần chứng kiến cảnh tượng lặp đi lặp lại ấy, cũng không khỏi nảy sinh cảm giác tẻ nhạt, vô vị.
Những ngày sau đó, Trần Bình An chống một cây gậy trúc chậm rãi leo núi. Cậu vô cùng nghiêm cẩn, mỗi nơi đi qua đều hốt một vốc đất, cẩn thận bỏ vào túi vải nhỏ đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Từng túi đất nhỏ dồn lại một chỗ, dần dà trở thành vật nặng nhất trong gùi tre. Cả thiếu niên áo xanh và cô bé váy hồng đều ngầm hiểu mà không hỏi han, chỉ thầm đoán đây hẳn là một loại bí pháp tu hành kín kẽ nào đó, không tiện tiết lộ cho người ngoài.
Ban đầu, thiếu niên áo xanh cảm thấy không cần dùng đến bản thể để mở đường thì thật nhàn hạ tự tại, nhưng hành trình cứ chậm chạp như sên bò thế này, lâu dần khó tránh khỏi sinh lòng buồn chán. Có điều hắn chẳng dám can dự vào hành trình của lão gia nhà mình, đành phải tìm chuyện để nói:
- Lão gia, lúc đi ngang qua quận thành kia, sao chúng ta không vung tiền hào phóng một chút? Trên người lão gia tuy chẳng có mấy bạc vụn, nhưng tiểu nhân lại có tiền, ngài đừng sợ hao tốn. Cho dù giờ có tiêu sạch sành sanh, tiểu nhân chỉ cần tùy tiện tìm một dòng đại giang, chẳng mấy chốc là có thể vớt được vài món bảo vật, thảy đều là tiền cả đấy.
Trần Bình An bình thản đáp:
- Ta nghe người ta nói, chuyện tu hành vốn là việc hao tài tốn của bậc nhất trên đời...
Thiếu niên áo xanh lập tức đổi giọng, cười hì hì:
- Lão gia, tiểu nhân vốn là kẻ nghèo hèn, vừa rồi chỉ là nói khoác với ngài thôi.
Cốt để không phải nghe những đạo lý thô mộc kiểu "tích tiểu thành đại" của Trần Bình An, hắn xem như đã giở hết mọi thủ đoạn để lảng tránh.
Thiếu niên áo xanh vốn là kẻ không chịu nổi sự vắng lặng, thấy Trần Bình An im lặng, hắn lại chủ động khuyên nhủ:
- Lão gia, không phải tiểu nhân nói ngài, nhưng chúng ta tu hành chính là vì "thiên kim tán tận hoàn phục lai". Một lời không hợp liền rút kiếm tung hoành tứ hải, đó mới đúng là bậc anh hùng hảo hán, khí khái phi phàm biết bao. Chứ đâu phải vì lũ tiểu nhân nịnh hót, hèn nhát rụt rè, làm việc gì cũng câu nệ tiểu tiết...
Trần Bình An không hề phản bác, vẫn lẳng lặng rảo bước trên con đường mòn.
Những kẻ vốn dĩ khác biệt, cho dù đi chung trên một con đường, cũng chắc chắn sẽ có ngày chia ly tại một thời điểm hay địa điểm nào đó.
Đây chính là một trong những chiêm nghiệm lớn nhất mà Trần Bình An đúc kết được trên hành trình hộ tống đám người Lý Bảo Bình đi xa cầu học.
Tại biên cảnh giữa nước Hoàng Đình và Đại Ly, Trần Bình An bắt gặp một trận thiên tai địa long xoay mình, long trời lở đất. Đứng trên đỉnh núi nhìn về phía xa thấy khói bụi mịt mù, cậu liền dẫn theo hai đứa trẻ đi tới, chẳng ngờ lại chứng kiến một cảnh tượng thê lương của nhân gian ngay tại tòa thành nhỏ thuộc nước Hoàng Đình này. Tường thành đổ nát, nhà cửa miếu mạo sụp đổ, dân chúng trong thành quá nửa đều khoác tang phục trắng xóa, nhà nhà chìm trong bi thương tuyệt vọng. Từng tốp đạo sĩ già trẻ ra vào tấp nập, bước chân vội vã; có thiếu niên đạo đồng xót xa than thở cho dân chúng, cũng có lão đạo nhân tiền bạc đầy tay, hỉ hả vì túi tiền rủng rỉnh, đúng là chúng sinh muôn mặt, thế gian vạn trạng.
Cũng may trật tự trong thành không đến mức đại loạn. Trần Bình An chỉ bắt gặp một đám du thủ du thực đang hiếp đáp hai anh em trẻ tuổi vừa mất cha mẹ trong thiên tai. Cậu lập tức ra tay ngăn cản, không để bọn chúng cưỡng ép bắt thiếu nữ đi bán thân. Đám người kia vốn dĩ thừa nước đục thả câu, chẳng có chút lý lẽ nào, sau khi bị Trần Bình An vận dụng quyền cước đánh lui vài tên thì chỉ biết hậm hực bỏ chạy.
Trần Bình An để lại hai mươi lượng bạc cho hai anh em nghèo khó rồi rời đi, cuối cùng dừng chân tại một ngôi miếu Võ Thánh lạnh lẽo khói hương, không người thăm viếng. Cậu nhận ra ngôi miếu nhỏ trông có vẻ tiêu điều xập xệ này lại sừng sững không đổ giữa trận địa chấn, chẳng hề mảy may tổn hại.
Một pho tượng Võ Thánh bằng đất nung được tô vẽ màu sắc, tựa như đang ngồi chót vót trên cao, trợn mắt vểnh râu nhìn xuống nhân gian.
Thằng bé áo xanh chỉ liếc nhìn tượng Võ Thánh đã nhìn thấu huyền cơ, lên tiếng:
- Nơi này hương hỏa tạp loạn, địa phương lại nhỏ hẹp, rõ ràng là không đủ cung phụng. Ăn không đủ no thì sẽ chết đói, người hay thần cũng đều như vậy. Thế nên thần linh trấn giữ nơi này đã sớm rời đi, dĩ nhiên chẳng thể che chở cho huyện thành, chỉ có thể miễn cưỡng duy trì sự bình yên trong phạm vi nhỏ hẹp này mà thôi.
Bé gái váy hồng không có được nhãn quang và kinh nghiệm như thằng bé áo xanh, tâm tính lại càng thuần khiết không tì vết, nàng cung kính lễ phép cúi chào pho tượng Võ Thánh kia. Thấy Trần Bình An bắt đầu quét dọn sàn nhà, cô bé cũng liền tay giúp cậu lau chùi bụi bặm trên thần đài.
Thằng bé áo xanh chẳng dám bêu rếu lão gia nhà mình, đành quay sang cười nhạo cô bé:
- Này con hỏa mãng kia, ngươi đọc được mấy cuốn sách nát mà cũng bày đặt thân cận với loại thần linh này làm gì? Huống hồ năm xưa trong trận đại chiến kinh thiên động địa, xoay chuyển càn khôn ấy, tộc giao long chúng ta chính là những kẻ phản đồ thực thụ. Cũng may vị tiểu thần này không có ở đây, bằng không ngươi vái lạy như thế nhất định sẽ bị coi là khiêu khích. Biết đâu vị thần linh lão gia kia lại hiển thánh, dùng kim thân giáng trần, rồi một quyền đánh nát đầu ngươi. "Bình" một tiếng, oa, lúc đó ta nhất định sẽ vỗ tay khen hay.
Trần Bình An tò mò hỏi:
- Tại sao giao long các ngươi lại là phản đồ?
Thằng bé áo xanh biết mình lỡ lời, vội vàng ngậm miệng, lắc đầu nguầy nguậy.
Cô bé váy hồng càng thêm sợ hãi, lấy tay che chặt miệng, nhìn Trần Bình An bằng ánh mắt đáng thương, dáng vẻ khép nép như muốn nói: "Lão gia, ngài đừng hỏi nữa, tôi có biết cũng chẳng dám hé răng đâu".
Ráng chiều đã nhuộm đỏ chân trời, Trần Bình An và cô bé váy hồng tiếp tục nhóm lửa nấu cơm trong miếu. Thằng bé áo xanh chờ cơm đến phát chán, cứ đi tới đi lui nơi ngưỡng cửa cao ngất. Đột nhiên hắn nhảy phắt xuống, rảo bước tới bậc thềm, đi đến bên cạnh hai huynh muội nọ, hắng giọng một cái rồi ra vẻ đạo mạo nói:
- Có chuyện tìm lão gia nhà ta à? Nói đi, chuyện gì. Nếu là mơ mộng lão gia sẽ giúp đỡ các ngươi nhiều hơn thì ta khuyên nên quay về đi. Còn nếu...
Thằng bé áo xanh nở nụ cười gian xảo, đánh mắt quan sát thiếu nữ đang tuổi xuân thì. Thấy nàng ăn mặc giản dị giống hệt lão gia nhà mình, nhan sắc tuy chỉ hạng trung nhưng dáng người lại vô cùng nảy nở, tuổi còn nhỏ mà đã có phong vận đầy đặn của phụ nữ, quả là hiếm thấy. Hắn thu lại nụ cười, tiếp tục nghiêm nghị nói hươu nói vượn: