Thiếu đi Thôi Đông Sơn hai lần cố ý dẫn dắt, hành trình sau đó của Trần Bình An thực chất là dấn thân vào chốn giang hồ, thay vì phiêu bạt giữa những chốn núi non kỳ dị. Tuy nhiên, cậu hoàn toàn không hay biết điều này, trong lòng chỉ thoáng chút tiếc nuối vì chẳng còn được tận mắt chứng kiến thêm những yêu ma quỷ quái vốn giúp mở mang tầm mắt.
Giờ đây đã chẳng còn phải lo lắng cho an nguy của nhóm người Lý Bảo Bình, bên cạnh lại có đôi xà mãng đắc đạo hộ giá, Trần Bình An thầm mong mỏi được chứng kiến thêm nhiều sự tình dị biệt. Lẽ dĩ nhiên, tốt nhất vẫn là đứng từ xa quan sát, vừa có thể tăng thêm kiến thức, lại chẳng phải dấn thân vào hiểm cảnh. Đáng tiếc là cho đến khi sắp rời khỏi biên giới nước Hoàng Đình, chặng đường đi vẫn vô cùng bình lặng.
Ngày hôm ấy, khi hoàng hôn dần buông, sau khi kết thúc buổi luyện tập tẩu thế trên lưng thủy xà, Trần Bình An dừng chân nghỉ ngơi trong một ngôi miếu hoang phế bên đường núi vắng vẻ, bắt đầu nhóm lửa nấu cơm.
Dẫu cho cậu đã cố ý chọn những tuyến đường hoang vu hẻo lánh để trở về Đại Ly, nhưng trên đường vẫn bắt gặp không ít khách lữ hành qua lại giữa chốn rừng sâu núi thẳm. Phần lớn bọn họ đều khoác áo gấm choàng lông chồn, lưng đeo đao kiếm, khí khái giang hồ lộ rõ trên từng nét mặt. Cũng có kẻ mặt mày hung tợn, thoạt nhìn đã biết chẳng phải hạng người chính đạo, nhưng may mắn là khi chạm mặt ba người Trần Bình An, bọn chúng cùng lắm chỉ liếc mắt dò xét, đôi bên vẫn bình an vô sự, không nảy sinh sóng gió.
Dấn thân vào chốn giang hồ, nếu gặp phải những kẻ trông có vẻ dễ bị ức hiếp như lão tăng, tiểu đạo hay ni cô, tốt nhất chớ nên trêu chọc. Đây là đạo lý xương máu được vô số tiền bối giang hồ đúc kết lại sau những lần "lật thuyền nơi rãnh cạn".
Trần Bình An cũng được hưởng lợi không ít nhờ sự hiện diện của thanh y tiểu đồng và hồng y tiểu cô nương bên cạnh. Suy cho cùng, chẳng mấy kẻ bình thường lại dám dẫn theo hai đứa trẻ trắng trẻo, lanh lợi đi lang thang giữa chốn thâm sơn cùng cốc, nơi mãnh thú thường xuyên lui tới. Chỉ cần là người có chút đầu óc, hẳn sẽ không tùy tiện ra tay hành ác.
Thế nhưng vẫn có ngoại lệ. Cách đây không lâu, có một toán thảo khấu đang trên đường lẩn trốn, nảy sinh tà tâm nên đã âm thầm bám theo ba người, mưu đồ tìm cơ hội ra tay. Kết quả, bọn chúng tận mắt chứng kiến tiểu đồng áo xanh trông như thể chỉ cần một đầu ngón tay là có thể bóp chết kia, đột nhiên biến ảo ra chân thân đáng sợ, trườn đi giữa núi rừng, cây cổ thụ dọc đường gãy đổ rào rào. Cảnh tượng ấy khiến đám người kia kinh hồn bạt vía, sợ đến mức suýt chút nữa là vãi ra quần.
Bé gái váy hồng giúp Trần Bình An ôm cành khô tới, tay chân thoăn thoắt không ngơi. Thằng bé áo xanh lại lười nhác, vốn tính thích cơm bưng nước rót, lúc này đang ngồi ngoài ngôi miếu đổ nát ngáp ngắn ngáp dài, uể oải lên tiếng:
- Lão gia, hai đầu đường núi có hai nhóm người đi ngược chiều nhau, sắp sửa chạm mặt rồi. Đám bên trái đang hồi chém giết, xem chừng rất hăng hái. Đám bên phải thì y phục hào hoa, trong đó có một cô nương xinh đẹp, đôi chân dài miên man. Nếu lão gia động lòng, tiểu nhân sẽ bắt về cho ngài làm phu nhân áp trại. Vui vẻ xong xuôi thì thả nàng ta về, cùng lắm là ban cho chút bảo vật cơ duyên, không chừng nàng ta còn phải đội ơn lão gia...
Trần Bình An đang lom khom thổi lửa trong đống củi, thuận miệng căn dặn:
- Lát nữa chạm mặt bọn họ, ngươi chớ có sinh sự.
Thằng bé áo xanh chán nản xoa xoa gò má, bực bội lẩm bẩm:
- Lão gia, nếu không cho tiểu nhân hoạt động gân cốt, tay chân cũng sắp mốc meo cả rồi.
Trần Bình An chẳng buồn để tâm đến hắn nữa.
Phía ngoài ngôi miếu đổ nát, từ một đầu đường núi bỗng vang lên tiếng hò hét ầm ĩ.
Một toán nam tử mặt mày phong trần đang rượt đuổi một vị phu nhân xinh đẹp, gương mặt nàng lộ rõ vẻ kinh hoàng.
Một gã đàn ông vạm vỡ cười lớn đắc ý:
- Tiện nhân, chạy đi! Cứ việc chạy tiếp đi! Lần này để lão gia bắt được sẽ lột sạch ngươi, đến lúc đó đối diện với tấm thân trắng ngần này, lão gia phải cân nhắc xem nên cắn vào chỗ nào trước mới được!
Cạnh gã hán tử vạm vỡ đó còn có năm sáu kẻ khác, thảy đều cười rộ lên đầy khoái trá, nụ cười dữ tợn chất chứa vẻ hưng phấn xen lẫn thù hận.
- Ả đàn bà lòng lang dạ thú này, cứ bỏ vào nồi nấu thịt là xong, thêm vài nắm hành tỏi với tiêu hồi, chậc chậc, vị hẳn là tuyệt lắm. Khối thịt trên người ả cũng phải cả trăm cân, đủ cho anh em ta đánh chén no nê mấy bữa.
- Các ngươi đừng có tranh với ta, từ nhỏ ta đã thích nhất là ăn bồ câu ra ràng rồi!
Ánh mắt thằng bé áo xanh chợt sáng rực lên.
Trần Bình An dặn dò bé gái váy hồng trông coi việc nấu nướng, còn mình thì đứng dậy, rảo bước ra phía cửa miếu.
Thằng bé áo xanh đang lúc ngứa ngáy tay chân định xông ra, lại bị Trần Bình An ấn đầu một cái, đành phải ấm ức đứng yên tại chỗ.
Phía bên kia đường núi vang lên tiếng vó ngựa dồn dập cùng tiếng cười nói rộn ràng, rất nhanh những người này đã phát hiện ra biến cố trên đường. Nghe đám nam nhân trông như sơn tặc kia thốt ra những lời lẽ thô thiển uế tạp, một thiếu nữ đang tuổi thanh xuân, lưng đeo trường cung lập tức lộ vẻ chán ghét, sắc mặt lạnh như sương. Nàng liếc nhìn vị thiếu phụ phong mãn đang lảo đảo chạy trốn, lại nhìn về phía đám cường đạo đang vung đao múa kiếm, hừ lạnh một tiếng, đôi chân thon dài kẹp chặt bụng ngựa, đột nhiên tăng tốc lao vút về phía trước:
- Ta đi cứu người!
Một nam tử trẻ tuổi với thanh bội kiếm thắt tua bạc lập tức thúc ngựa đuổi theo, song hành cùng thiếu nữ, mỉm cười nhỏ giọng nhắc nhở:
- Lan Chi, vừa rồi có người ngoài nên ta không tiện nói nhiều. Theo văn thư ghi chép của quận phủ, dãy núi Ngô Công này vốn dĩ là nơi yêu vật quỷ mị hoành hành, thậm chí lũ yêu quái ở mấy ngọn núi lớn còn biết kết thành đồng minh, cực kỳ khó đối phó. Mỗi bận quan phủ mời tiên sư vào núi vây quét, ngoại trừ một vài tiểu yêu lẻ tẻ, đám yêu ma đầu sỏ đều đã sớm đánh hơi thấy động tĩnh mà lẩn trốn, vô cùng gian trá. Nếu không phải cách đây không lâu quan phủ vừa mới càn quét dãy núi này một lượt, ta cũng chẳng dám đồng ý để các muội vào núi đâu.
Thiếu nữ đeo trên lưng cây trường cung bạc khắc cổ phù, bên hông dắt một thanh hiệp đao vỏ đen. Nàng đặt tay lên chuôi đao, lạnh lùng đáp:
- Nếu thật là yêu quái thì càng tốt. Trảm yêu trừ ma đâu phải việc chỉ có đám thần tiên trên núi mới làm được, chúng ta cũng có thể ra tay.
Nam tử trẻ tuổi cười khổ, không khuyên can thêm nữa mà thúc ngựa phi nước đại, trong lòng thầm hy vọng chuyến hành hiệp trượng nghĩa này sẽ không nảy sinh biến cố gì. Không giống với thiếu nữ lần đầu rời khỏi sư môn, hắn vốn là con cháu nhà quan lại, gia thế bất phàm, sớm đã thấu hiểu sự hiểm ác của lòng người và những góc khuất đáng sợ trên thế gian.
Vị thiếu phụ kia y phục đã rách nát chẳng đủ che thân, để lộ ra những mảng da thịt trắng ngần, dáng vẻ vô cùng thê lương. Tuy cũng là người luyện võ, nhưng dưới sự truy đuổi gắt gao, bà ta sớm đã là nỏ mạnh hết đà, bước chân lảo đảo không vững. Thấy đôi nam nữ trẻ tuổi đang phi ngựa tới, bà ta liền dồn chút tàn lực, lớn tiếng kêu cứu:
- Xin hai vị nghĩa sĩ cứu mạng!
Thiếu nữ cởi chiếc ngoại bào ném cho thiếu phụ, thành thạo điều khiển tuấn mã lướt qua người bà ta. Ngay sau đó, nàng rút hiệp đao ra khỏi vỏ, ghim cương dừng ngựa, đôi mắt phượng trợn ngược nhìn đám nam nhân kia, quát lớn:
- Cút xa một chút!
Nam tử trẻ tuổi cũng dừng ngựa bên cạnh vị thiếu phụ, mỉm cười trấn an:
- Phu nhân kinh động rồi.
Phu nhân dùng tấm áo choàng che khéo thân hình mềm mại, miệng không ngừng thở dốc, sắc mặt trắng bệch như tuyết, dáng vẻ vẫn còn kinh hồn bạt vía, run giọng nói:
- Chư vị nhất định phải cẩn thận đám sơn tặc thổ phỉ kia. Bọn chúng tự xưng là người tu hành, quả thực cũng biết chút đạo pháp thần thông. Công tử tốt nhất nên nhắc nhở bằng hữu của mình, chớ nên hành động thiếu suy nghĩ. Nếu không được, xin công tử và cô nương kia hãy giúp ta ngăn cản một chút, để ta tiếp tục chạy trốn. Chỉ là chiếc áo choàng này, đành phải đắc tội với vị cô nương hiệp nghĩa kia rồi...