Mao Tiểu Đông hiện thân giữa tiểu viện tĩnh mịch, bắt gặp thiếu niên áo trắng dáng vẻ xộc xệch đang khoanh chân ngồi trên thạch ghế, miệng ngân nga một điệu hò đơn giản. Hắn đối diện với bàn cờ, hai tay dang rộng, lần lượt đặt lên vành hũ cờ đen trắng, dáng vẻ trầm tư mặc tưởng, ngón tay khẽ gõ lên quân cờ phát ra những tiếng vang giòn giã.
Thấy Mao Tiểu Đông xuất hiện, Thôi Đông Sơn nhẹ giọng hỏi:
- Thế nào rồi? Lý Nhị đại gia có phá nát hoàng cung không?
Mao Tiểu Đông bước tới bên bàn đá, liếc nhìn ván cờ thắng bại đã phân, chẳng thấy có gì đặc biệt nên cũng không phí tâm suy xét, liền ngồi xuống một bên hỏi:
- Ngươi, hay nói đúng hơn là hai người các ngươi, rốt cuộc có mưu đồ gì?
Thôi Đông Sơn không ngoảnh đầu lại, tấm tắc cảm thán:
- Mới đến núi Đông Hoa được mấy ngày mà đã bắt đầu lo nghĩ cho giang sơn Đại Tùy rồi sao? Tiểu Đông à, không phải ta nói ngươi, nhưng đứng núi này trông núi nọ cũng đành đi, đằng này lại có mới nới cũ nhanh như vậy, thật chẳng tử tế chút nào.
Mao Tiểu Đông vỗ mạnh tay xuống bàn đá, toàn bộ quân cờ đồng loạt nảy lên, lơ lửng giữa không trung, quân đen ở trên quân trắng ở dưới, tựa như hai bức tranh chồng khít lên nhau. Thế nhưng dù ông có nhìn ngang hay liếc dọc cũng chẳng tìm thấy huyền cơ nào, bèn hừ lạnh một tiếng, khiến đám quân cờ tức thì trở về vị trí cũ, không sai một ly.
Thôi Đông Sơn vẫn giữ nguyên tư thế kỳ quái lúc trước:
- Thư viện Sơn Nhai nên làm thế nào thì cứ làm thế nấy, chẳng qua là binh tới tướng ngăn, nước tới đất chặn, ngươi lo chuyện bao đồng làm gì? Chẳng lẽ Đại Ly thôn tính Đại Tùy rồi thì thư viện Sơn Nhai sẽ biến mất sao? Ta thấy không hẳn vậy. Đại Tùy vốn đã chẳng thể cho các ngươi danh phận một trong bảy mươi hai thư viện, sau này trở về Đại Ly cũng chỉ là ăn nhờ ở đậu, chẳng khác biệt là bao.
Mao Tiểu Đông nghiêm sắc mặt nói:
- Cái gốc của thư viện nằm ở học trò, ở thầy giáo, chứ không phải bốn chữ “thư viện Sơn Nhai” hư danh này. Khoan bàn đến những học sinh Đại Tùy trong viện, chỉ riêng đám trẻ theo ta rời khỏi Đại Ly, nay tâm tính vẫn còn non nớt, tinh khí thần của chúng làm sao chịu nổi cảnh ba chìm bảy nổi liên hồi như thế.
Thôi Đông Sơn chậm rãi thu tay, nhưng lại bốc một nắm quân cờ bóp chặt, khiến chúng phát ra những tiếng nghiến ken két trong lòng bàn tay. Hắn quay đầu nhìn Mao Tiểu Đông đang giận đến tím mặt, mỉm cười nói:
- Nói thì đạo mạo đường hoàng lắm, chỉ tiếc học vấn của Mao Tiểu Đông ngươi có hạn, nhìn nhận sự việc quá đỗi nông cạn, nhãn quang quá mức thiển cận.
Mao Tiểu Đông cười nhạt:
- Chỉ có họ Thôi ngươi là nghĩ ngợi sâu xa, mưu tính kỹ càng.
Thôi Đông Sơn đứng dậy, nắm chặt những quân cờ trong lòng bàn tay, chậm rãi tản bộ quanh ghế đá, trêu chọc:
- Chùa mất thì sư còn, sư mất thì kinh còn, kinh mất thì pháp còn, pháp mất thì Phật Tổ vẫn còn đó.
Hắn ngẩng đầu lên, một tay chắp sau lưng, tay kia nhẹ nhàng xoay cổ tay, vừa dạo bước vừa nói:
- Vạn vật sinh ra đều do nhân duyên hòa hợp, nên quán chiếu như thế. Đợi đến khi ngươi nghĩ thông suốt ý nghĩa tồn tại của thư viện, thư viện Sơn Nhai mới thực sự đứng vào thế bất bại. Khi đó, dù tọa lạc trên địa bàn của gia tộc nào, quốc gia nào, cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Mao Tiểu Đông cười nhạo:
- Ý ngươi là biến thư viện Sơn Nhai thành Học cung, để dù phong ba bão táp vẫn sừng sững không ngã?
Thôi Đông Sơn dừng bước, đứng cách một bàn đá và một bàn cờ, nhìn chăm chú đối phương, hỏi ngược lại:
- Có gì là không thể?
Hắn lại nhẹ nhàng tiến lên một bước:
- Sao không thử xem?
Vẻ mặt Mao Tiểu Đông nghiêm nghị, lắc đầu nói:
- Ngươi không hiểu rõ thực tế, chỉ giỏi nói suông.
Thôi Đông Sơn cũng lắc đầu theo, tấm tắc cảm thán:
- Ngươi thật sự nên gặp tiên sinh Trần Bình An nhà ta một lần.
Mao Tiểu Đông cười nói:
- Có thể được Tề Tĩnh Xuân giao phó trọng trách, Trần Bình An dĩ nhiên không tầm thường. Nhưng loại như ngươi chắc chắn là chứng nào tật nấy, lại đang âm mưu tính toán chuyện gì rồi.
Thôi Đông Sơn cười mắng:
- Này này này, học vấn của Tiểu Đông ngươi ném cho chó ăn hết rồi sao? Thôi được, không chấp, nhưng đừng có tùy tiện trêu chọc ta.
Mao Tiểu Đông không muốn đôi co với hắn ở đây, đứng dậy nói:
- Chút học vấn rác rưởi của ngươi, có ném xuống đất thì chó ven đường cũng chẳng thèm ngó tới.
Thôi Đông Sơn cười ha hả:
- Ghen tị, rõ là ghen tị mà.
Mao Tiểu Đông sải bước rời khỏi viện, quay lưng về phía Thôi Đông Sơn dặn dò:
- Chuyến này Lý Nhị xông vào hoàng cung, chừng mực vẫn còn trong tầm kiểm soát, ngươi đừng có được voi đòi tiên. Sau này nếu nảy sinh phiền phức, ta sẽ tìm ngươi hỏi tội, đừng trách ta không báo trước.
Thôi Đông Sơn nhìn theo bóng lưng ấy, vẻ mặt vô tội nói:
- Như vậy không tốt sao? Lý Nhị đại gia muốn làm gì, một con kiến hôi cảnh giới thứ chín như ta làm sao ngăn cản nổi? Nếu tiên sinh của ta ở đây thì mọi chuyện đã dễ dàng, cứ bình tĩnh ôn hòa mà giảng đạo lý, ngài ấy giỏi hơn ta nhiều.
Mao Tiểu Đông ngoảnh đầu, nhìn kẻ đang bày ra bộ dạng khó xử kia, "ôn tồn" bảo:
- Nếu có thể, ta thật muốn đập nát cái đầu của ngươi, xem thử bên trong rốt cuộc chứa thứ gì.
Thôi Đông Sơn vươn một tay ra, ngón tay kết thành hình hoa lan, làm bộ thẹn thùng nói:
- Đáng ghét.
Mao Tiểu Đông sầm mặt xoay người rời đi, dáng vẻ như thể vừa đạp phải phân chó, buồn nôn không thôi.
Sau khi Mao Tiểu Đông rời đi, Thôi Đông Sơn lại ngồi xuống ghế đá, bàn tay nắm hờ lướt trên bàn cờ, thả xuống từng quân. Tất cả đều là quân trắng, thế nên ván cờ này hoàn toàn không đúng quy củ. Cuối cùng, hắn hai tay trống không, ngồi xổm trên ghế đá, gác cằm lên đầu gối, chẳng rõ đang suy tính điều chi.
Đúng như lời Mao Tiểu Đông, trên đời này quả thật không có mấy người thấu hiểu được "Thôi Sàm" đang suy tính điều gì.
Có lẽ Tề Tĩnh Xuân là ngoại lệ duy nhất.
Nơi cửa viện vang lên tiếng bước chân thanh mảnh nhịp nhàng. Tạ Tạ tan học trở về, buông đồ đạc xuống, bắt đầu quét dọn lá rụng trong sân. Tiếng chổi lướt trên mặt đất, cuốn lên từng cơn gió nhẹ.
Thôi Đông Sơn lẩm bẩm:
- Cùng khởi nguồn từ nơi nhỏ bé, hùng phong nổi lên, sấm vang rền rĩ, lăn đá đổ cây, san bằng cỏ rậm, dẫu khi suy tàn vẫn còn dư vị. Thư phong lại chỉ len lỏi ngõ hẹp, cuốn động bụi cát, thổi bay tro tàn, đục ngầu hỗn tạp, dẫu lúc cực thịnh cũng chẳng đáng nhắc tới. Tạ Tạ, ngươi cảm thấy Đại Ly hay Đại Tùy tốt hơn?
Đây là lần đầu tiên Tạ Tạ được Thôi Đông Sơn nghiêm túc hỏi ý kiến, nhất thời vừa mừng vừa sợ, ôm cây chổi lo lắng bất an. May mà nàng vốn thông tuệ, trước đó cũng đã hạ quyết tâm, khi chung sống với vị công tử này sẽ không suy nghĩ quá nhiều. Dù sao có nghĩ nhiều cũng vô ích, chẳng bằng dứt khoát nghĩ sao nói vậy, cùng lắm là bị đánh một trận, còn hơn làm trò cười cho thiên hạ. Vì vậy nàng đáp:
- Đại Tùy thích hợp an cư lạc nghiệp, sống ở đó rất mực thong dong. Đại Ly lại là nơi cho dã tâm và âm mưu vẫy vùng, nay đã nội ngoại kiêm toàn, thế nên càng thêm hùng mạnh, sinh khí hừng hực, tràn đầy tính công kích. Đáng sợ nhất là hiện giờ Đại Ly đã dần dần khống chế được các thế lực trên núi trong lãnh thổ, ngày càng tiến gần đến vị thế chủ nhân một nước đúng nghĩa.