Hai người kẻ trước người sau bước lên đỉnh núi, trông thấy Mao Tiểu Đông với vẻ mặt nghiêm nghị đang đứng đợi bên ngoài đình nghỉ mát.
Khắp cõi Đông Bảo Bình Châu, võ phu cửu cảnh còn hiếm hoi hơn cả luyện khí sĩ thập cảnh rất nhiều, đây cũng chính là nguyên nhân vì sao sự xuất hiện của một Tống Trường Kính tại Đại Ly lại có thể chấn nhiếp quần hùng phương xa đến vậy.
Võ phu cửu cảnh gần như đã rèn luyện nhục thân đến cực hạn của nhân gian, được xưng tụng là "vạn pháp bất xâm". Mao Tiểu Đông biết thực ra lời đồn này có phần khoa trương, bởi lẽ vẫn còn những tu sĩ Thượng Ngũ Cảnh thần thông quảng đại, có sức dời non lấp bể. Thế nhưng, cứ nhìn Phiên vương Tống Trường Kính sau khi bước vào bát cảnh, mấy phen tử chiến sinh tử với tu sĩ đỉnh cao mà vẫn bất bại, mới thấy danh xưng kia quả thực không hề hư truyền. Dẫu sao, tu sĩ Thượng Ngũ Cảnh cũng hiếm tựa lá mùa thu, chẳng khác nào thần long ẩn hiện trong mây mù, người phàm khó lòng diện kiến.
Thôi Đông Sơn cười ha hả, cất lời giới thiệu:
- Vị lão sư này tên gọi Mao Tiểu Đông, vốn là sư đệ của Tề Tĩnh Xuân, hiện đang giữ chức phó sơn chủ quản sự của thư viện Sơn Nhai.
Ban đầu Lý Nhị chẳng buồn liếc mắt nhìn lão già cao lớn đeo thước bên hông kia, nhưng vừa nghe xong, hắn lập tức chủ động nở nụ cười, cung kính nói:
- Mao lão sư, ta là phụ thân của Lý Hòe.
Mao Tiểu Đông không khỏi ngạc nhiên, ngay cả Thôi Đông Sơn cũng cảm thấy kỳ lạ. Với tính tình bướng bỉnh, thẳng như ruột ngựa của Lý Nhị, dù không trách cứ thư viện Sơn Nhai thì trong lòng hẳn cũng phải mang theo vài phần oán hận. Suy cho cùng, trong cơn phong ba bão táp vừa qua, thư viện lại chọn cách án binh bất động, nhìn thì có vẻ trung lập công chính, nhưng thực chất lại lạnh lùng thiếu đi tình người. Chẳng riêng gì những người trong cuộc như Lý Bảo Bình, mà ngay cả đám học trò từng theo Mao Tiểu Đông rời khỏi Đại Ly cũng cảm thấy khó hiểu. Tại sao lão tiên sinh lại không đứng ra chủ trì công đạo, đòi triều đình Đại Tùy một lời giải thích thỏa đáng?
Chuyện này cũng giống như năm xưa khi Tề Tĩnh Xuân trấn thủ động tiên Ly Châu, rơi vào thiên cục không lời giải, cầm chắc cái chết không thể rời đi. Hoàng đế họ Tống của Đại Ly tuy không bỏ đá xuống giếng, nhưng cũng chẳng dám hé răng nửa lời phản đối những thế lực kia, khiến cho bao kẻ sĩ xuất thân từ thư viện Sơn Nhai cũ không khỏi cảm thấy thất vọng chán chường.
Lý Nhị nở nụ cười hiền lành, chân thành nói:
- Thuở còn ở trấn nhỏ, có lần Tề tiên sinh tìm ta uống rượu, từng nhắc đến Mao lão tiên sinh. Người được Tề tiên sinh đánh giá cao như vậy, Lý Nhị ta tin chắc hẳn là một bậc chân nho. Thế nên trong chuyện lần này, lão tiên sinh quản lý một thư viện lớn như vậy, nhất định là có nỗi khổ tâm riêng. Lý Nhị ta tuy chưa từng đọc sách, nhưng đạo lý này vẫn hiểu được đôi phần.
Xem ra khi không ở nhà, người đàn ông thành thật này cũng chẳng phải kẻ lầm lì thực sự, chỉ là không có mấy người đủ tư cách khiến ông mở lời mà thôi. Mao Tiểu Đông hiển nhiên là đã được hưởng nhờ thanh danh từ sư huynh Tề Tĩnh Xuân.
Mao Tiểu Đông thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói:
- Hổ thẹn không dám nhận.
Sau khi nói lời khách sáo, Lý Nhị lại bắt đầu đưa mắt nhìn quanh. Ánh mắt sắc sảo tựa triều dâng cuồn cuộn tràn đi, thỉnh thoảng lại có những đợt sóng xao động như thạch trụ giữa dòng, nhưng rất nhanh đã kinh hãi lùi bước, né tránh mũi nhọn. Luyện khí sĩ cảnh giới thứ mười Thái Kinh Thần đang ở gần núi Đông Hoa nhất cũng nằm trong số đó.
Lý Nhị đã tìm thấy quần thể kiến trúc nguy nga với diện tích rộng lớn kia, tường đỏ ngói xanh, long khí cuồn cuộn, mang đậm phong thái tôn nghiêm của hoàng gia.
Mao Tiểu Đông hỏi:
- Ngươi muốn tìm người nói đạo lý sao?
Lý Nhị vốn đã chuẩn bị rời khỏi ngọn núi này, nghe ông lão hỏi liền thu hồi khí cơ đang vận chuyển trong cơ thể, gật đầu đáp:
- Trực tiếp tìm hoàng đế Đại Tùy, nếu hắn biết điều, ta sẽ bảo hắn mời Nam Khê Sở gia, Thượng trụ quốc Hàn gia, rồi thì Hoài Viễn hầu phủ gì đó ra đây. Ta không ỷ thế hiếp người, có thể đồng ý để kẻ đánh nhau giỏi nhất trong gia tộc bọn họ ra mặt, muốn từng người tiến lên hay tất cả cùng xông vào cũng tùy bọn họ.
Lúc nói lời này, vẻ mặt ông vẫn bình thản, giọng điệu hết sức tự nhiên.
Thôi Đông Sơn tấm tắc khen lạ, hắn vốn là kẻ ham vui, chẳng sợ chuyện bé xé ra to, dù trời có bị đâm thủng một lỗ cũng không ngại.
Mao Tiểu Đông cảm thấy nhức đầu, vừa định khuyên nhủ vài câu, Lý Nhị đã nở nụ cười để lộ hàm răng trắng bóng:
- Còn nếu hoàng đế Đại Tùy không biết điều, vậy thì càng đơn giản. Nói đạo lý hay không nói đạo lý đều có cách giải quyết riêng. Hôm nay Lý Nhị ta nếu không san bằng được nửa tòa hoàng cung Đại Tùy, sau này sẽ đổi sang họ Cao của hắn.
Tâm địa gian trá của Thôi Đông Sơn lại bắt đầu rục rịch, hắn đứng bên cạnh “thiện ý nhắc nhở”:
- Trận pháp hộ vệ kinh thành Đại Tùy chỉ mạnh khi chống đỡ ngoại địch, chứ không giỏi ngăn chặn công kích từ bên trong, uy lực càng kém xa lầu phi kiếm Bạch Ngọc Kinh công thủ toàn diện của Đại Ly. Nhưng nơi này dù sao cũng là trọng địa trung tâm của lãnh thổ Đại Tùy, hoàng cung lại càng là nơi hệ trọng. Cho dù ngươi là võ phu thuần túy cảnh giới thứ chín đỉnh phong, một khi bị vây công cũng chưa chắc có thể an toàn rút lui.
Lý Nhị nhếch mép, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào hắn:
- Đó là chuyện riêng của ta, ngươi không cần rót những lời xúi giục này vào tai Lý Nhị ta. Ngươi không phải nương tử ta, bà ấy có thể thủ thỉ bên gối, còn ngươi là cái thá gì? Ta cảnh cáo trước, ta không màng đến mưu đồ của đám mặt dày vô sỉ các ngươi, nhưng đừng tưởng vì thế mà có thể xem ta là kẻ ngốc.
Thôi Đông Sơn cười híp mắt nói:
- Được thôi, đúng là làm ơn mắc oán. Lý Nhị đại gia ngài muốn làm gì thì cứ tự nhiên, ta không xen vào nữa.
Lý Nhị cười nói:
- Có điều vẫn phải phiền ngươi nhắn với Lý Hòe một câu, bảo cha nó ra ngoài mua ít đồ cho ba mẹ con, sẽ về thư viện muộn một chút.
Mao Tiểu Đông lo lắng lên tiếng:
- Khoan đã. Thật không dám giấu, trong cơn sóng gió này ta quả thật có tư tâm, muốn mượn cơ hội này tạo cho đám trẻ một môi trường học tập thực sự yên tĩnh, không muốn tranh chấp giữa Đại Ly và Đại Tùy lan đến thư viện Sơn Nhai. Ta vốn định đích thân tới hoàng cung một chuyến, cùng hoàng đế họ Cao giải quyết dứt điểm chuyện này...