Lý Bảo Bình chẳng những không sợ hãi mà trái lại còn tràn đầy mong đợi, chờ đợi tiểu sư thúc của mình ngự kiếm vút qua, từ chân trời góc biển đáp xuống bên cạnh, dõng dạc nói với thiên hạ rằng hắn chính là tiểu sư thúc của cô bé.
Còn về sát ý và hiểm nguy rình rập trong ngày hôm đó, cô bé cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều. Dẫu sao trí tuệ của tiểu cô nương có sớm hiểu chuyện đến đâu, cũng không thể thấu hết lòng người hiểm ác vốn chẳng được miêu tả trong sách vở, càng không thể hình dung nổi những dòng thác ngầm cuồn cuộn và sự thù hận cay nghiệt ẩn giấu sau những tà áo rộng mũ cao.
Cô bé chưa trải sự đời, chỉ một lòng một dạ tin tưởng tuyệt đối vào người kia.
Lão tú tài nằm trên lưng Trần Bình An đang say giấc nồng. Sở dĩ lão chịu tiết lộ thiên cơ, có lẽ là vì trân trọng tấm lòng xích tử hiếm thấy này.
Lý Bảo Bình khẽ giọng nhắc nhở:
- Tiểu sư thúc, nếu đến lúc đó người cãi không lại, cũng đánh không lại họ, chúng ta cứ việc bỏ chạy là được.
Trần Bình An cười đáp:
- Đương nhiên rồi, chỉ cần em không sợ mất mặt là được.
Sau đó, Trần Bình An dẫn Lý Bảo Bình ghé qua mấy cửa hiệu tạp hóa, mua giày mới cho cả ba đứa trẻ. Cậu lại chẳng mua cho mình, không phải vì bủn xỉn, mà là do không quen, lúc ướm thử cứ thấy gượng gạo, đi đứng cũng chẳng tự nhiên. Ngoài ra, cậu còn mua cho mỗi đứa hai bộ y phục mới.
Tiêu tiền như nước chảy, nói không xót xa chắc chắn là dối lòng, nhưng những khoản nên chi thì vẫn phải chi.
Lý Bảo Bình vẫn chọn y phục màu đỏ thắm, không chỉ vì sắc màu ấy trông cát tường rạng rỡ. Trần Bình An từng nghe cô bé than vãn, hình như thuở nhỏ có một đạo nhân vân du đi ngang qua đường Phúc Lộc, đã xem bói cho ba anh em nhà họ Lý. Khi tính toán bát tự cho Lý Bảo Bình, vị kia có nhắc rằng sau này cô bé tốt nhất nên mặc đồ đỏ để hóa giải tai ương. Những năm qua, dù Lý gia có nuông chiều ái nữ đến đâu cũng tuyệt đối không cho phép thương lượng chuyện này. Lý Bảo Bình tuy càng lớn càng thấy phiền lòng nhưng vẫn phải tuân theo. Lần trước tại trạm dịch trấn Hồng Chúc, cô bé nhận được ba phong thư từ người nhà, từ phụ thân cho đến hai người anh trai là Lý Hi Thánh và Lý Bảo Châm, tất cả đều không hẹn mà cùng dặn dò cô bé chớ có ham cái mới mà đổi sang màu áo khác.
Cô bé thường lén lút nói với Trần Bình An, sau này nếu gặp lại lão đạo sĩ thối tha kia, nhất định phải cho lão một trận tơi bời.
Khi dạo qua các cửa tiệm, lão tú tài vẫn còn say giấc nồng, Trần Bình An đành phải cõng lão trên lưng. May mà thân hình lão cũng không nặng, ước chừng chưa đầy trăm cân. Thật chẳng rõ một vị tiên sinh như vậy, làm sao trong bụng lại chứa đựng được cả một kho tàng học vấn kinh luân?
Trên đường trở về nhà trọ Thu Lô, tráp sách của Lý Bảo Bình đã chứa đầy ắp đồ vật. Vượt qua hành trình mấy ngàn dặm đường, tiểu cô nương trông có vẻ gầy gò và đen sạm đi đôi chút, nhưng vóc dáng lại thêm phần dẻo dai, khí lực và tinh thần đều vô cùng sung mãn. Trần Bình An cũng không lo lắng chút trọng lượng này sẽ làm tổn hại đến gân cốt của cô bé.
Đến ngõ Hành Vân Lưu Thủy, vẫn là cảnh tượng linh vụ lượn lờ đầy huyền ảo, Trần Bình An dù đã chứng kiến nhiều lần nhưng vẫn không khỏi thán phục trước sự kỳ diệu của tạo hóa. Lúc sắp chia tay, Huyền Cốc Tử đã tặng cho bọn họ bức “Sưu Sơn Đồ”, bên trong họa lại những dị tượng quái đản khiến người ta kinh ngạc, nhưng xem tranh vẫn không thể nào rung động bằng việc tận mắt chứng kiến cảnh thực.
Khi tới trước cửa nhà trọ với hai pho tượng môn thần thái họa cao lớn, lão tú tài đột nhiên tỉnh giấc. Ngay khoảnh khắc đôi chân vừa chạm đất, sau lưng lão đã xuất hiện một chiếc tay nải, tay cầm một thỏi bạc. Lão nhìn hai đứa trẻ đang mang vẻ mặt ngỡ ngàng, cười nói:
- Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, ta còn muốn đi chu du nhiều nơi, phải tiếp tục hành trình về phía tây, không thể trì hoãn ở đây lâu hơn nữa. Trần Bình An, một nửa Thôi Sàm kia đã phân định thiện ác, tuy chưa hoàn toàn triệt để nhưng đại khái cũng đã rõ ràng, sau này sẽ giao cho ngươi. Dạy dỗ bằng lời nói không bằng làm gương bằng hành động, đây cũng là nguyên nhân ta đặt hắn bên cạnh ngươi.
Lý Bảo Bình nhíu mày, bất bình nói:
- Tên kia rõ ràng là một kẻ xấu xa, sao Văn Thánh gia gia cứ mãi bao che cho hắn như vậy?
- Cũng chẳng còn cách nào khác.
Lão tú tài tỏ vẻ bất đắc dĩ, mỉm cười kiên nhẫn giải thích:
- Ta đã hóa giải cấm chế trên người hắn. Sau này nếu ngươi cảm thấy hắn đáng tội chết, cứ việc ra tay, không cần bận tâm đến lão già này nghĩ gì, nên làm thế nào thì hãy làm thế ấy. Sở dĩ ta thiên vị hộ đoản như vậy, một là vì hắn đã lầm đường lạc lối, mà căn nguyên phần lớn lại nằm ở sự dạy dỗ sai lầm của ta năm xưa. Ta không nên khăng khăng phủ nhận tất thảy như vậy, khiến hắn hiểu lầm ta là một kẻ vô cùng chuyên quyền độc đoán.
Gương mặt lão hiện rõ vẻ mệt mỏi, thanh âm trầm thấp:
- Huống hồ khi đó ta quả thực tâm tình không vui, lại vướng vào một cuộc tranh luận nhất định phải phân thắng bại, thế nên không kịp giải thích nguyên do với hắn, giúp hắn suy xét thấu đáo hơn. Từ đó mới dẫn đến những chuyện sau này, tiểu tử kia trong cơn giận dữ đã dứt khoát phản bội sư môn, để lại một cục diện vô cùng rối ren, Mã Chiêm chính là một trong số đó. Hơn nữa con đường mới mà hắn lựa chọn, nếu mỗi bước đều có thể đi cho vững vàng, quả thật có hy vọng mang lại phúc trạch cho thế đạo trăm năm ngàn năm, biết đâu còn có thể tiếp nối thêm một nén nhang hương hỏa cho Nho gia chính thống chúng ta... Những chuyện vụn vặt vừa là đại nghiệp thiên thu, vừa là phiền toái vô vị này, sau này khi các cháu có cơ hội lên cao nhìn xa, không chừng cũng sẽ gặp phải. Đến lúc đó đừng học theo ta, phải suy nghĩ nhiều một chút, chớ nên vội vàng định đoạt, cần phải biết kiên nhẫn. Nhất là phải sớm nhận ra vấn đề của những người bên cạnh, nếu không sau này sẽ rất đau lòng.
Nói đoạn, lão xoa đầu Trần Bình An, lại xoa đầu Lý Bảo Bình:
- Các cháu đấy, đừng mong mình mau chóng trưởng thành. Nếu thật sự lớn rồi, chuyện thân bất do kỷ sẽ càng lúc càng nhiều, mà bằng hữu lại càng ngày càng ít. Y phục hài tất thì càng mới càng tốt, nhưng bằng hữu lại quý ở chỗ thâm giao lâu ngày, chỉ hiềm một nỗi, người đã già rồi thì ắt có ngày phải thác đi.
Lý Bảo Bình nói:
- Lâm Thủ Nhất bảo những vị sơn thượng thần tiên như luyện khí sĩ, nếu tu đạo thành công có thể sống đến trăm năm, thậm chí là ngàn năm.
Lão tú tài cười hỏi:
- Vậy trăm năm sau, ngàn năm sau thì sao?
Lý Bảo Bình ướm lời hỏi lại:
- Vậy là cháu sẽ chết trước ạ?
Lão tú tài bị vẻ ngây ngô con trẻ của cô bé làm cho vui vẻ, bật cười ha hả:
- Nói đi cũng phải nói lại, một cô nương tốt như Bảo Bình cháu, nếu một ngày không còn ở nhân gian, bằng hữu của cháu sẽ đau lòng biết bao. Dù sao lão già này ắt sẽ bi thương đến mức khóc rống lên, lúc đó chắc chắn ngay cả rượu cũng nuốt không trôi nữa.
Lý Bảo Bình bỗng nhiên đại ngộ, gật đầu như gà con mổ thóc:
- Đúng đúng đúng, ai cũng không được chết cả!
Lão tú tài đưa nén bạc kia ra. Trần Bình An nhìn chăm chú, hỏi:
- Đây không phải là "ngân sâm" chứ? Thôi Đông Sơn cũng có một nén.
Lão tú tài lắc đầu cười bảo:
- Cái thứ đồ chơi nhỏ này, chỉ có Thôi Sàm lúc nhỏ mới yêu thích, cảm thấy thú vị. Nếu đổi lại là lão Thôi Sàm bây giờ, e rằng cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn lấy một lần. Vật giống như nén bạc này vốn là một phôi kiếm vô chủ, phẩm cấp cao hơn nhiều so với khối mà Thôi Sàm giấu trong vật trữ vật. Mấu chốt là lai lịch của nó vô cùng sâu xa, sau này nếu ngươi có cơ hội tới Trung Thổ Thần Châu, nhất định phải mang theo nó đến núi Tuệ một chuyến, không chừng còn có thể uống được rượu ngon của một vị cố nhân. Rượu hoa quả của núi Tuệ là đệ nhất thế gian, đến thần tiên cũng phải say ngã.
Trần Bình An đón lấy nén bạc.
Lão tú tài trêu chọc:
- Ấy, lúc trước không muốn làm đệ tử của ta, ta nói đến khô môi bỏng lưỡi ngươi cũng không chịu gật đầu đồng ý, sao bây giờ lại nhận lấy rồi?
Trần Bình An lúng túng đáp:
- Cảm thấy nếu lại từ chối ý tốt của tiên sinh thì sẽ phụ tấm lòng thành.
Lý Bảo Bình nhỏ giọng nói xen vào:
- Văn Thánh lão gia, là vì thứ này trông giống bạc, tiểu sư thúc sao có thể không thích cho được?
Trần Bình An gõ nhẹ lên đầu cô bé. Lý Bảo Bình ôm đầu, không dám nói thêm câu nào.
Lão tú tài cười ha hả nói:
- Tiểu Bảo Bình, lần sau gặp mặt đừng gọi ta là Văn Thánh lão gia gì nữa. Cháu là đệ tử của Tề Tĩnh Xuân, còn ta lại là thầy của Tề Tĩnh Xuân, cháu nên gọi ta là gì đây?
Lý Bảo Bình ngẩn người:
- Sư tổ? Sư công?
Lão tú tài híp mắt cười gật đầu:
- Như vậy mới đúng chứ, hai cách xưng hô này đều được, tùy ý cháu chọn.
Lý Bảo Bình vội vàng chắp tay thi lễ, khom người xuống thật thấp. Nhưng cô bé lại quên mất mình còn đang đeo một tráp sách nặng nề, trọng tâm không vững, thiếu chút nữa đã ngã nhào về phía trước. Trần Bình An vội vàng đưa tay đỡ lấy tráp sách nhỏ.
Lão tú tài đứng thẳng người, thản nhiên nhận lễ bái này. Lão chỉnh lại bọc hành lý trên lưng, thở dài nói:
- Phôi kiếm này tên là “Tiểu Phong Đô”, cứ yên tâm mà nhận lấy, nhân quả duyên phận vướng bận trên đó đã sớm bị cắt đứt sạch sẽ rồi. Còn về cách thức điều khiển, cũng rất đơn giản, chỉ cần dụng tâm, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, nó sẽ tự động nhận chủ. Nếu như không dụng tâm, cho dù ngươi có cầm nó vạn năm, nó cũng sẽ không tỉnh lại, chẳng khác gì một khối sắt vụn.
Trần Bình An cẩn thận cất kỹ món đồ.
Lão tú tài gật đầu, xoay người rời đi:
- Đi thôi.
Lý Bảo Bình đầy vẻ thắc mắc gọi với theo:
- Sư công?
Lão tú tài ngoảnh lại cười hỏi: