Dưới nhãn quan vô ưu vô lự của Lý Bảo Bình, quận thành phồn hoa phía bắc nước Hoàng Đình này vô cùng náo nhiệt, dẫu có gộp bao nhiêu trấn nhỏ quê nhà lại cũng chẳng thể sánh bằng.
Thế nhưng lão tú tài, người từng bôn ba khắp vạn dặm non sông, lẽ tất nhiên sẽ nhìn xa trông rộng hơn. Có lẽ lão đã sớm tiên liệu được viễn cảnh u ám khi kỵ binh phương Bắc xuôi nam, khói lửa binh đao bùng phát. Những tiếng cười nói rộn rã hôm nay, mai này sẽ trở thành nỗi đau thấu tận tâm can; trái lại, đám hành khất áo quần lam lũ bên đường có khi lại ít phải chịu khổ sở hơn. Còn hạng du thủ du thực, biết đâu lại thừa cơ loạn thế mà phất lên, trở thành bậc quý nhân chốn quan trường hay tướng lĩnh nắm quyền binh của nước Hoàng Đình không chừng.
Tuy nhiên, lão tú tài vốn đã nếm trải đủ thăng trầm dâu bể, dĩ nhiên chẳng để lộ tâm tư ấy ra mặt, tránh làm hỏng nhã hứng dạo phố của thiếu niên và cô bé.
Lão dẫn hai đứa trẻ rẽ qua mấy con phố, tìm đến một hiệu sách cổ kính, tự mình bỏ tiền mua cho mỗi người vài quyển. Chủ tiệm là một lão thư sinh lận đận khoa cử, bình nhật vốn chẳng màng thế sự, nhưng khi gặp được lão tú tài cổ hủ mà miệng lưỡi linh hoạt này, lại nảy sinh cảm giác anh hùng tương tích. Thêm vào đó, lão chủ tiệm hoàn toàn bị thuyết phục bởi học vấn uyên bác của lão tú tài, nên chồng sách đáng giá hai mươi lượng bạc chỉ thu có mười lượng. Sau khi rời tiệm, lão tú tài nhìn vẻ mặt đầy ngưỡng mộ của Trần Bình An và Lý Bảo Bình, cười bảo:
- Thế nào, đọc sách cũng có cái lợi của nó đấy chứ? Hôm nay chẳng phải đã giúp chúng ta tiết kiệm được hơn tám lượng bạc đó sao. Bởi vậy mới nói, trong sách tự có lầu vàng...
Nói đoạn, lão hạ thấp giọng, vẻ mặt đầy thần bí:
- Thật đấy, ở phương Nam có một nơi, tất nhiên không phải phía nam Đông Bảo Bình Châu của các cháu, mà là Trần thị Nho gia chính tông. Ở đó có một lão già gàn dở, vốn chẳng ưa gì ta. Thuở thiếu thời, lão ta ngày ngày đèn sách, đêm đêm dùi mài. Chừng mấy chục năm sau, có lẽ nhờ lòng thành cảm động trời xanh, quả nhiên có một ngày lão từ trong sách đọc ra được một tòa lầu vàng và một người đẹp như ngọc.
Trần Bình An trợn tròn mắt, nuốt nước bọt hỏi:
- Tòa lầu vàng đó lớn chừng nào ạ?
Lý Bảo Bình cũng tò mò không kém:
- Vị mỹ nhân như ngọc kia xinh đẹp đến nhường nào?
Lão tú tài cười ha hả, đưa tay chỉ vào hai đứa trẻ:
- Sau này có cơ hội, các cháu hãy tự mình đi xem, ta sẽ không tiết lộ đâu. Tai nghe không bằng mắt thấy mà. Non cao nước thẳm, phong cảnh hữu tình, trong sách dẫu có miêu tả tài tình đến đâu cũng chẳng thể sánh bằng việc tự thân trải nghiệm.
Lý Bảo Bình chợt hỏi:
- Văn Thánh lão gia, vì sao ngài lại mua cho tiểu sư thúc của cháu mấy quyển sách kia? Chúng thật sự quá đỗi sơ đẳng, ngay cả cháu và Lâm Thủ Nhất cũng có thể dạy được, chẳng phải là uổng phí tiền bạc sao?
Lão tú tài thu lại nụ cười, nghiêm nghị nói:
- Khác lắm, khác xa lắm. Những pho sách chứa đựng đạo lý thâm sâu nhất trên đời, nhất định phải có nội dung giản dị dễ hiểu nhất, thích hợp để giáo hóa muôn dân nhất. Cháu có biết vì sao những quyển sách này lại bán rẻ nhất không? Chẳng hạn như bộ “Ngũ Thiên Văn” của Đạo Tổ lão nhân gia, giá bán cực rẻ, chỉ cần muốn xem thì ai cũng có thể mua, chỉ cần chịu đọc thì ai cũng có thể lĩnh hội tri thức bên trong.
Lý Bảo Bình ngẫm nghĩ một hồi rồi đáp:
- Ấn tống số lượng lớn, lại thêm người mua đông đảo, nên giá thành mới rẻ.
Lão tú tài gật đầu cười bảo:
- Đúng được một nửa. Nếu sách vở quá đắt đỏ, ai lại cam lòng bỏ tiền ra mua? Thay vào đó, dùng tiền mua lương thực chẳng phải sẽ no bụng hơn sao. Còn một nửa nguyên do khác, chính là những vị thánh nhân đức cao vọng trọng kia muốn truyền bá học vấn của mình rộng khắp, biến nó thành chính thống của một nước, thậm chí là một châu hay cả thiên hạ. Nếu chỉ dựa vào việc tự mình truyền dạy đệ tử, phỏng chừng được mấy người? Chi bằng buông một tấm lưới lớn, khắc ghi đạo lý học vấn vào trang sách, ngưỡng cửa càng thấp thì người bước vào sẽ càng đông.