Thôi Đông Sơn quay trở lại đình nghỉ chân, đứng lặng bên ngoài. Vốn dĩ quán trọ Thu Lô không muốn có kẻ hiếu kỳ dòm ngó giếng nước, thành ra ngôi đình này chỉ để lại một lối vào duy nhất ở phía tây. Thôi Đông Sơn đứng ở phía đông, dáng vẻ ngẩn ngơ như kẻ mất hồn. Cuối cùng, hắn cắn răng, hai tay bấu chặt lấy lan can đình, dùng hết sức bình sinh mới leo lên được. Sau khi trèo vào bên trong, hắn nằm vật ra ghế dài, há miệng thở dốc.
Vu Lộc và Tạ Tạ lập tức đề cao cảnh giác. Bọn họ cho rằng vị Quốc sư Đại Ly này chỉ đang giở trò đùa cợt, nhất định phải cẩn trọng để tránh rơi vào cạm bẫy.
Nói một câu khó nghe, cho dù lúc này Thôi Đông Sơn có đưa dao vào tay đôi thiếu niên thiếu nữ này, rồi đứng yên cho bọn họ đâm, hai người cũng chẳng dám ra tay, thậm chí đến cầm dao cũng không đủ can đảm.
Trong mắt Tạ Tạ, sở dĩ Trần Bình An không mảy may để tâm đến Thôi Đông Sơn là vì hắn "vô tri". Bởi lẽ Trần Bình An chưa từng tận mắt chứng kiến cảnh tượng thực sự trên núi cao, không thấu hiểu ý nghĩa của việc chém giết nơi sa trường, sự hưng suy tan hợp của triều đình, hay con đường chứng đạo trường sinh.
Đại đệ tử của Văn Thánh năm xưa, luyện khí sĩ đỉnh cao cảnh giới thứ mười hai, Quốc sư đương triều của Đại Ly, bất kỳ thân phận nào trong số đó cũng đều là một ngọn núi lớn nguy nga, đủ sức ép cho người ta không thở nổi.
Lúc này, Thôi Đông Sơn với thân hình gầy yếu đang nằm lả trên ghế dài, mệt lử như chó cùng dứt giậu. Hắn đưa tay lau mồ hôi trên trán, rên rỉ:
- Như các ngươi thấy đấy, hiện giờ ta không chỉ gặp phải tai bay vạ gió, tu vi mất sạch biến thành kẻ trói gà không chặt, mà còn đen đủi đến mức chẳng giữ nổi một món linh khí chứa đồ, trở thành kẻ nghèo hèn tay trắng. Vì vậy, nếu trong lòng các ngươi có oán hận ta, thì bây giờ chính là cơ hội ngàn năm có một, bỏ lỡ rồi sẽ không bao giờ có lại đâu.
Nói đoạn, hắn quay đầu nhìn về phía lãnh thổ Đại Ly xa xôi, uể oải mắng chửi:
- Có phúc thì ngươi hưởng, có họa thì ta gánh, tổ sư nhà ngươi, cái đồ Quốc sư Đại Ly... à mà vẫn là chính ta thôi...
Thôi Đông Sơn lẩm bẩm chửi đổng. Bất kể thế nào, trên đường đi dù không bái sư học nghệ thành công, nhưng nhờ chung sống lâu ngày với Lý Hòe, bản lĩnh mắng người của hắn đúng là tiến bộ vượt bậc. Chẳng phải sao, đến cả chính mình mà hắn cũng chẳng buông tha.
Vu Lộc và Tạ Tạ vốn đã quen với sự thần bí quái đản của hắn, nên chẳng những không cho rằng đầu óc hắn có vấn đề, ngược lại càng thêm phần cẩn trọng trong từng hành động.
Thôi Đông Sơn ngồi dậy, dựa lưng vào lan can, hai tay đặt ngang trên đó. Vu Lộc và Tạ Tạ vừa lúc đứng hầu hai bên trái phải. Hắn thở dài nói:
- Các ngươi cảm thấy Trần Bình An chẳng biết trời cao đất dày, cho nên mới không sợ ta. Chuyện này...
Hắn khựng lại một chút, rồi cười ha hả:
- Đúng vậy, kẻ không biết thì không sợ. Nhưng các ngươi chỉ nghĩ được một nửa, điểm mà các ngươi thua kém Trần Bình An chính là sự quang minh lỗi lạc, lòng dạ thẳng ngay. Hai đứa các ngươi, một kẻ vốn là người đọc sách lại biến thành võ phu cảnh giới thứ sáu, nước mất nhà tan, nhẫn nhục chịu khổ; một kẻ là luyện khí sĩ tài hoa kinh người, mang theo nợ máu thâm sâu, luôn cảm thấy tương lai còn dài. Thế nên Trần Bình An nói giết ta là dám ra tay ngay lập tức, còn các ngươi thì sao, cứ mãi do dự, lo trước tính sau. Ta nói như vậy nghe có vẻ như đang huênh hoang, nhưng dù sao ta cũng là Thôi Sâm, các ngươi có thể sống sót đều phải cảm tạ ta.
Thôi Đông Sơn xoa xoa thắt lưng, mặt mày ủ rũ nói:
- Thực ra lưng ta đau lắm đấy.
Hắn nhìn Vu Lộc:
- Sau này các ngươi dứt khoát theo ta lăn lộn, thấy thế nào?
Vu Lộc mỉm cười đáp:
- Từ khi rời khỏi đoàn di dân tội nhân, tôi đã theo Quốc sư đại nhân rồi, cảm giác cũng không tệ. Chặng đường cầu học xa xôi này vô cùng đặc sắc, thú vị hơn nhiều so với việc làm một con mọt sách trong Đông cung, ngày ngày chỉ nghe toàn lời hay ý đẹp. Nếu Quốc sư đại nhân có lúc rảnh rỗi, giảng giải cho tôi đôi chút về những kinh nghĩa khó hiểu, tôi sẽ cảm thấy nhân sinh viên mãn rồi.
Thôi Đông Sơn vươn ngón tay chỉ trỏ:
- Trần Bình An người ta là cẩn trọng dè dặt, nói năng thận trọng, tựa như con ếch ngồi đáy giếng đột nhiên nhảy ra ngoài, nhìn thấy gì cũng lo lắng hốt hoảng. Còn ngươi, Vu Lộc, đúng là tâm cơ thâm trầm, tướng mạo gian trá. Có đôi khi ta thật muốn đấm một quyền cho bẹp cái bản mặt tươi cười này của ngươi.
Vu Lộc bất đắc dĩ nói:
- So với Trần Bình An, tôi có gì tốt hơn đâu? Chẳng phải đều là ếch ngồi đáy giếng cả sao?
Thôi Đông Sơn thuận miệng nói:
- Phú quý sinh đố kỵ, gian nan luyện lòng người. Câu danh ngôn cảnh tỉnh của thánh nhân này ta tặng không cho ngươi, cầm lấy mà nghiền ngẫm cho kỹ.
Vu Lộc vốn đã đọc thuộc vạn quyển sách, tò mò hỏi:
- Đây là lời dạy của vị thánh hiền nào trong Văn Miếu vậy?
Thôi Đông Sơn chỉ vào chính mình:
- Là ta đây.
Vu Lộc cũng đành chịu.
Thôi Đông Sơn rút từ trong ống tay áo ra một viên đá nhỏ, nhẹ nhàng ném về phía chiếc chuông gió treo dưới mái hiên. Một lần không trúng, hai lần không trúng, đến lần thứ ba vẫn trượt. Hắn liếc nhìn Tạ Tạ, nhếch mép cười đầy ẩn ý:
- Thật muốn ném ngươi lên đó, nhất định chuông sẽ kêu vang.
Tạ Tạ đứng lặng thinh như một pho tượng đất, gương mặt không chút biểu cảm.
Thôi Đông Sơn cười nói:
- Ngươi thực tâm muốn giết ta, nhưng lại cảm thấy cơ hội chỉ có một, nhất định phải có sách lược vẹn toàn, không muốn chết uổng. Vu Lộc thì thông minh hơn ngươi, hắn cảm thấy việc giết ta hay không cũng chẳng mang lại nhiều ý nghĩa.