Khi lão tú tài bước ra khỏi bức họa Sơn Hà đồ, thấy Thôi Đông Sơn vẫn còn nằm bẹp dưới đất giả chết, liền hừ lạnh một tiếng:
- Còn ra thể thống gì nữa.
Ánh mắt Thôi Đông Sơn đờ đẫn nhìn lên vòm trời, lẩm bẩm:
- Sống chẳng còn chút hy vọng nào, thà chết quách cho xong.
Lão tú tài bước tới tung một cước:
- Bớt ra vẻ đáng thương ở đây đi. Ngươi không muốn biết vì sao Tiểu Tề chỉ khiến cảnh giới của ngươi sụt giảm, chứ không ra tay diệt trừ tận gốc sao?
Ánh mắt Thôi Đông Sơn ngẩn ngơ, lẩm bẩm:
- Năm đó khi lão già ông bị trục xuất khỏi Văn Miếu, Tề Tĩnh Xuân chẳng những không bị vạ lây, ngược lại cảnh giới còn không ngừng tăng tiến, vốn dĩ đã nói lên rất nhiều điều. Hắn sớm đã có tư cách tự lập môn hộ, tách biệt hẳn với mạch của Văn Thánh ông. Thế nên hắn cảm thấy bản thân không có tư cách giết ta, mới để lại cho ông sau này tự tay thanh lý môn hộ.
Lão tú tài hận rèn sắt không thành thép, lại bồi thêm một cước:
- Lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, chính là đang nói loại người như ngươi đấy! Ta đếm đến ba, nếu ngươi còn không chịu dậy thì cứ nằm đó mà chờ chết đi, đừng mong tưởng gì đến đại đạo nữa! Ba! Hai! Hai! Hai...
Thôi Đông Sơn nhất quyết không chịu dậy, khiến lão tú tài lâm vào cảnh lúng túng, đành phải quay người nháy mắt với Trần Bình An, ra hiệu bảo cậu giúp mình gỡ bí.
Trần Bình An gật đầu, cầm lấy thanh hòe mộc kiếm trong tay Lý Bảo Bình, sải bước tiến tới bên cạnh Thôi Đông Sơn. Gương mặt cậu không chút biểu cảm, lạnh lùng thốt ra một chữ "Một", sau đó dứt khoát đâm kiếm xuống cổ thiếu niên bạch y.
Chiêu kiếm thế đại lực trầm, mũi kiếm chuẩn xác vô cùng. Có lẽ ngay cả Trần Bình An cũng không nhận ra, sau khi lĩnh hội được ý cảnh "tâm tĩnh" trong bức họa, đôi tay của cậu cuối cùng đã bắt kịp được suy nghĩ. Nhát kiếm này đâm xuống không chút do dự, ngược lại còn mang theo sự sắc bén tàn nhẫn, sát khí lẫm liệt, khiến Thôi Đông Sơn kinh hãi vội vàng bò dậy.
Trần Bình An thu kiếm, gật đầu với lão tú tài, tựa như muốn nói: "Lão tiên sinh, chuyện cấp bách của ngài đã giải quyết xong rồi."
Lão tú tài thở dài, nhìn về phía Trần Bình An và thiếu nữ cao ráo cách đó không xa, bảo:
- Tìm một nơi nói chuyện đi.
Lão lại quay đầu trừng mắt mắng Thôi Đông Sơn:
- Đi theo! Việc này liên quan đến cơ duyên đại đạo của ngươi. Nếu còn dám làm bộ làm tịch, ta dứt khoát để Trần Bình An một kiếm chém chết ngươi cho xong.
Đoàn người tiến vào viện. Lão tú tài đưa mắt nhìn quanh, liếc qua "tiểu thiên địa" do những phiến lá sen trắng muốt như tuyết kia tạo thành, ngón tay khẽ bấm quyết, trầm ngâm một lát rồi nói:
- Tìm một gian phòng vào trong đàm đạo. Trần Bình An, có nơi nào tiện không? Chỉ cần có chỗ nói chuyện là được, bàn ghế có hay không cũng chẳng quan trọng.
Trần Bình An nhìn lướt qua gian phòng chính của Lâm Thủ Nhất, thấy bên trong đèn đã tắt. Có lẽ do Lâm Thủ Nhất tu hành ở lương đình quá lâu, kiệt sức nên đã nghỉ ngơi sớm. Cậu đành bỏ qua gian phòng rộng nhất này, gật đầu thưa với ông lão:
- Đến phòng của cháu cũng được, chỉ có một đứa trẻ tên là Lý Hòe đang ngủ, có đánh thức nó cũng không ngại. Lâm Thủ Nhất là người tu hành, hẳn là có nhiều điều kiêng kỵ, chúng ta không nên quấy rầy.
Thiếu nữ dáng người cao ráo ngồi xuống ghế đá trong sân, cười nói:
- Các người cứ việc bàn bạc, ta không thích nghe mấy chuyện đó.
Cuối cùng, lão tú tài, Trần Bình An, Thôi Đông Sơn và Lý Bảo Bình cùng ngồi quanh bàn. Lý Hòe đang nằm ngủ trên giường, dù tư thế chẳng mấy đẹp đẽ, đầu ngoẹo cả ra ngoài mép giường, nhưng vẫn ngủ rất say nồng.
Trần Bình An thành thục giúp nó sửa lại tư thế, tay chân đều thu vào trong chăn, nhẹ nhàng vén góc chăn để hơi ấm không thoát ra ngoài. Cuối cùng, Lý Hòe trông chẳng khác nào một chiếc bánh chưng bị gói chặt.
Sau khi làm xong những việc tưởng như hiển nhiên ấy, Trần Bình An mới ngồi lại ghế. Lý Bảo Bình nhỏ giọng hỏi:
- Tiểu sư thúc, có phải đêm nào thúc cũng giúp cháu vén góc chăn như vậy không?
Trần Bình An mỉm cười đáp:
- Cháu thì không cần, tướng ngủ của cháu tốt hơn Lý Hòe nhiều, đặt lưng xuống là ngủ, một mạch đến tận trời sáng.
Lý Bảo Bình thở ngắn than dài, nắm tay nện nhẹ vào lòng bàn tay, tiếc nuối nói:
- Sớm biết thế này, từ nhỏ cháu nên ngủ nghếch ngác một chút. Tất cả là tại đại ca cháu, lừa cháu rằng ngủ đúng tư thế mới gặp được mộng đẹp.
Trần Bình An cười nói:
- Sau này về đến quê nhà, thúc phải cảm ơn đại ca của cháu mới được.
Suốt dọc đường đi, người thân mà Lý Bảo Bình nhắc đến nhiều nhất chính là vị đại ca này, bởi vậy Trần Bình An có ấn tượng rất tốt với người đọc sách vốn thích giam mình trong thư phòng ấy.
Lão tú tài nhìn về phía Lý Bảo Bình, cười hỏi:
- Đại ca của cháu có phải là Lý Hi Thánh ở đường Phúc Lộc không?
Lý Bảo Bình gật đầu, nghi hoặc hỏi:
- Có chuyện gì sao ạ?
Lão tú tài cười ha hả:
- Cái tên này có hơi to tát quá rồi.
Thôi Đông Sơn nghe vậy, không kìm được mà trợn trắng mắt.
Lý Bảo Bình tỏ vẻ lo lắng:
- Tên mang ý nghĩa quá lớn, liệu có điều gì không tốt không ạ?
Lão tú tài càng thêm hớn hở, lắc đầu nói:
- Đặt tên lớn, chỉ cần bản thân áp chế được thì chính là chuyện tốt.
Lý Bảo Bình vốn là cô bé thích đào sâu vào những chuyện vụn vặt, liền hỏi:
- Lão tiên sinh, thế nào mới được coi là áp chế được ạ?
Thôi Đông Sơn lại trợn trắng mắt, thầm nghĩ: “Xong rồi, lần này gãi đúng chỗ ngứa, lão già thích lên mặt dạy đời này chắc chắn sắp bắt đầu thao thao bất tuyệt truyền đạo giải hoặc rồi.”
Quả nhiên lão tú tài nhìn quanh một vòng, thấy không có chút đồ nhắm hay điểm tâm nào để đưa rượu chuyện trò, vẻ mặt lộ rõ sự tiếc nuối, chậm rãi nói:
- Bản tính thiện lương, học vấn uyên thâm, đạo đức cao thượng, hay đi vạn dặm đường dài, tất cả đều có thể áp chế được.
Lý Bảo Bình trước tiên đặt con dấu lên bàn, thân hình nhỏ nhắn đung đưa, đá văng đôi giày cỏ, ngồi xếp bằng trên ghế, hai tay khoanh trước ngực, mặt ủ mày chau nói:
- Nhưng đại ca của cháu không tài giỏi như lão tiên sinh nói đâu, hay là cháu viết thư về nhà bảo huynh ấy đổi tên nhé?
Thôi Đông Sơn đành phải lên tiếng nhắc nhở:
- Lão già, chúng ta có thể bàn vào chuyện chính được không? Đại đạo, là đại đạo đấy!
Lý Bảo Bình lặng lẽ cầm con dấu lên, hà hơi vào bốn chữ triện dưới đáy. Thôi Đông Sơn thấy vậy liền vội vàng ngậm miệng.
Cho dù lão già này tu vi thông thiên, nhưng suy cho cùng vẫn là người thích giảng đạo lý, lại có đủ sự mặt dày mày dạn.
Thế nhưng hai người Trần Bình An và Lý Bảo Bình được Tề Tĩnh Xuân nhìn trúng kia, một kẻ là dân quê mùa vốn chưa từng đọc sách, một kẻ lại đọc sách lệch lạc đến mười vạn tám ngàn dặm. Hôm nay Thôi Sàm hắn đúng là rồng sa nước cạn bị tôm cá khinh bỉ, đối mặt với một lớn một nhỏ này, dù có là anh hùng hào kiệt cũng vô dụng, ngoại trừ chịu đòn ngậm nhục thì chẳng còn kết quả nào khác, xương cốt càng cứng cỏi thì lại càng thêm khổ sở.
Lão tú tài biến ra một bầu rượu, ngẩng đầu nhấp một ngụm nhỏ, liếc nhìn Lý Bảo Bình đang đặt con dấu xuống bàn, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi thương cảm.
Thôi Đông Sơn cảm thấy đêm nay có quá nhiều chuyện lạ lùng. Trước kia, mặc dù lão đầu tử cũng có lúc bộc lộ tình cảm chân thành, nhưng phần lớn thời gian đều là một kẻ bảo thủ cổ hủ, ngồi ở đâu cũng ngay ngắn chỉnh tề như tượng thần đúc bằng vàng ròng trên điện cao. Nhất là những năm tháng học vấn của lão vang danh thiên hạ, được cả triều đình lẫn dân gian sùng bái, mỗi khi lão mở lớp truyền thụ kinh nghĩa, giải đáp nghi vấn, số lượng “học trò” ngồi phía dưới nghiêng tai lắng nghe đâu chỉ dừng lại ở con số ngàn người. Đế vương tướng soái, thần tiên trên núi, cho đến quân tử hiền nhân khắp nơi đều lũ lượt kéo đến. Ngay cả một kẻ phản bội sư môn như hắn cũng không thể phủ nhận, khi đó lão đầu tử đúng là hào quang rực rỡ, tựa như nhật nguyệt treo cao giữa tầng không, ánh sáng bất phân ngày đêm, khiến cho dải ngân hà cũng phải lu mờ biến sắc.
Thế nhưng hôm nay, lão đầu tử kia lại đá hắn hai cái? Đã vậy, lúc định luận bàn đại đạo lại còn uống rượu?
Vẻ ngoài hắn trông có vẻ hờ hững, nhưng thực chất tâm tư lại vô cùng nặng nề.
Nói cho cùng, tình cảm của hắn dành cho lão nhân bên cạnh vô cùng phức tạp, vừa sùng kính lại vừa oán hận, vừa sợ hãi lại vừa hoài niệm. Năm xưa, vị đại đệ tử của Văn Thánh đối với tiên sinh nhà mình, chẳng phải cũng mang tâm trạng “ai kỳ bất hạnh, nộ kỳ bất tranh”, vừa thương xót cho cái rủi của đối phương, lại vừa giận vì đối phương chẳng chịu tranh đua đó sao?
Lý Hòe đang nằm trên giường bỗng lẩm bẩm nói mớ:
- A Lương, A Lương, ta muốn ăn thịt! Đồ quỷ hẹp hòi A Lương, cho ta uống một ngụm rượu trong hồ lô nhỏ đi mà...
Đôi mắt Lý Bảo Bình chợt sáng rực lên. Chuyện xấu hổ này của Lý Hòe chắc chắn sẽ trở thành đề tài “trà dư tửu hậu” cho cô bé trong suốt mấy ngày tới.
Vừa nghe thấy cái tên “A Lương”, Thôi Đông Sơn liền lén lút liếc nhìn lão tú tài một cái.
Lão tú tài hắng giọng, ánh mắt lướt qua ba người hiện diện, trầm giọng nói:
- Được rồi, chúng ta bàn vào chuyện chính. Trần Bình An, Lý Bảo Bình, hẳn hai đứa đã biết ta chính là tiên sinh của Tề Tĩnh Xuân. Còn Thôi Sàm này, vốn là đại đệ tử của ta, cũng là đại sư huynh của Tề Tĩnh Xuân. Năm xưa vì ta mải mê nghiên cứu học vấn, nên việc dạy Tề Tĩnh Xuân đọc sách, đánh cờ... thực chất đều do Thôi Sàm thay ta truyền thụ. Thế nhưng cuối cùng hắn lại phản bội sư môn, làm ra những chuyện khi sư diệt tổ, khiến Tề Tĩnh Xuân phải bỏ mình tại động tiên Ly Châu. Bảo hắn là hung thủ hại chết sư đệ cũng chẳng ngoa. Một đệ tử ký danh khác của ta là Mã Chiêm cũng tương tự, có điều Mã Chiêm không phải kẻ đánh cờ, mà chỉ là một quân cờ tạm thời nhưng lại rất quan trọng trong ván cờ của kẻ chủ mưu phía sau. Trước khi ta đến trấn nhỏ quê nhà các ngươi, thân phận thực sự của Thôi Sàm chính là Quốc sư của vương triều Đại Ly. Đó vốn là một lão già trông chẳng trẻ hơn ta là bao, còn thân xác Thôi Đông Sơn hiện giờ chỉ là nơi hắn tạm thời ký thác linh hồn mà thôi.