Lão tú tài khẽ nhón chân, một bước vượt qua tám trăm dặm sông núi, nhẹ nhàng đáp xuống nơi Trần Bình An vừa vung kiếm lúc trước, bắt đầu thong thả dạo bước. Lão giơ tay, ngón tay co lại, tùy ý gõ nhẹ vào không trung như đang gõ cửa, nhưng chẳng nhận được hồi âm nào. Lão thu tay, bất đắc dĩ nói:
- Thật chẳng lễ độ chút nào, hành vi này có khác gì tự tiện xông vào nhà người khác đâu. Mà thôi, mà thôi, ta cứ chờ là được.
Lão kiên nhẫn đứng đợi kiếm linh hiện thân. Trong khoảng thời gian đằng đẵng ấy, lão vẫn đứng yên tại chỗ, trầm ngâm suy nghĩ về một vấn đề hóc búa, chẳng hề lộ vẻ nôn nóng.
Không trung gợn lên một vòng sóng nhỏ, chỉ thấy cô gái cao lớn một tay đặt lên vai Trần Bình An, bước ra từ cõi hư không mờ mịt.
Lão tú tài bừng tỉnh, câu đầu tiên đã là:
- Ta nhận thua, không đánh nữa. Dù sao hai kiếm còn lại có xuất ra hay không cũng chẳng hề gì, đúng không?
Cô gái cao lớn cười như không cười:
- Vậy còn hai lần khiêu khích trước đó của ngươi thì tính sao?
Lão tú tài cười ha hả:
- Quá tam ba bận mà lị.
Cô gái cao lớn ngước nhìn về phía núi Tuệ:
- Đại thần núi Tuệ mới nhậm chức sao? Đã tại vị bao lâu rồi?
Lão tú tài đáp:
- Tròn sáu ngàn năm. Trước đó hơn ba ngàn năm, quyền lực thay đổi liên tục, cục diện cực kỳ hỗn loạn, uy nghiêm mất sạch. Ngọn Đông Nhạc Tuệ Sơn này đã đổi qua ba đời chủ nhân, lúc loạn lạc nhất còn bị thế lực tự xưng là Ma giáo chính thống chiếm giữ, lễ nghi quy tắc đều bị hủy hoại. Vị đại thần núi Tuệ hiện nay có thể ngồi vững suốt sáu ngàn năm, tuy nói là có phần may mắn, nhưng phần lớn vẫn dựa vào chiến lực kinh hồn của bản thân. Quyền đầu đủ cứng, lại dám làm bất cứ chuyện gì, thử hỏi có ai không kiêng dè mấy phần?
Cô gái cao lớn cười nhạo:
- Lễ nghi quy tắc bị hủy hoại? Là tam giáo các ngươi phân chia không đều, hay là bên trong thế giới Hạo Nhiên xuất hiện cảnh chính tà đối lập? Vị Lễ Thánh kia thì sao, với tính khí của hắn, lẽ nào lại khoanh tay đứng nhìn?
Lão tú tài thở dài:
- Chuyện này nói ra thì dài, thôi bỏ đi.
Cô gái cao lớn chắp tay sau lưng, vẻ khinh mạn càng lộ rõ:
- Đại cục đã định, lại sinh lòng nội chiến. Ha ha, hay cho câu đại đạo chi tranh, bách gia tranh minh. Náo nhiệt thì có náo nhiệt đấy, nhưng kết cục ra sao? Thế đạo này quả thật đã tốt đẹp hơn rồi sao?
Lão tú tài liếc nhìn nàng, ngữ khí cực kỳ đanh thép:
- Nội bộ Nho môn chính thống cố nhiên không thể coi là thanh khiết hoàn toàn, cũng chẳng phải ai ai cũng là bậc chính nhân quân tử. Nhưng chính vì lẽ đó, các bậc tiên hiền Nho gia ta đã dốc hết tâm sức, nói là cúc cung tận tụy cũng chẳng hề quá lời, thủy chung vẫn luôn tìm cách cải cách từ gốc rễ. Cô không thể dùng một lời mà phủ nhận sạch trơn như vậy được.
Cô gái cao lớn nghiền ngẫm hỏi:
- Đây có tính là lần thứ ba không?
Trước đó lão tú tài còn có chút cợt nhả, lúc này lại không hề nhượng bộ, lãnh đạm đáp:
- Về phương diện này, nếu cô cảm thấy không thỏa đáng, ta có thể cùng cô luận bàn đạo lý suốt trăm năm ngàn năm. Dẫu cô muốn dùng kiếm để "nói lý", ta cũng sẵn lòng tiếp chiêu.