Lý Bảo Bình dù nhất thời thoáng chút nản lòng, nhưng ý chí chiến đấu lại nhanh chóng sục sôi trở lại. Cô bé nhẹ nhàng dời bước, len lén vòng từ bên trái cô gái cao lớn ra phía sau, rồi lại lách sang bên phải, hết ngắm nghía y phục của nàng lại nhìn sang lá sen lớn. Cô bé cảm thấy chỗ nào cũng đẹp, thật sự là quá đẹp.
Nghe Thôi Đông Sơn mắng chửi cùng lời khiển trách của lão tú tài, Trần Bình An đã lờ mờ đoán ra manh mối, nhưng vẫn chẳng dám tin. Hắn nuốt khan một ngụm nước bọt, nhỏ giọng hỏi cô gái cao lớn:
- Vị lão tiên sinh này là thầy của Tề tiên sinh, vị Văn Thánh gì đó sao? Là một đại thánh nhân của Nho gia?
Chẳng trách đoạn đường này lại đầy rẫy sóng gió biến hóa khôn lường như vậy, hết gặp được A Lương đội nón lá đến lục địa kiếm tiên Ngụy Tấn của miếu Phong Tuyết, và đương nhiên còn có cả tên họ Thôi kia nữa.
Cô gái cao lớn mỉm cười gật đầu:
- Đúng vậy.
Chân thân của nàng vốn là kiếm linh được thai nghén từ thanh cổ kiếm treo dưới gầm cầu đá. Trong suốt vạn năm đằng đẵng chờ đợi, nàng đã từng tận mắt chứng kiến con chân long cuối cùng ngã xuống. Trong trận chiến hạ màn kinh tâm động phách ấy, luyện khí sĩ của Tam giáo cùng các học phái đồng loạt ra tay, thương vong không sao kể xiết. Thi thể những kẻ tử trận rơi xuống như mưa, hồn phách ngưng tụ không tan, hòa quyện cùng khí vận của chân long sau khi chết, cuối cùng mới tạo nên động tiên Ly Châu. Thế nhưng, trận đại chiến ấy trong mắt nàng cũng chỉ như trò trẻ con đánh nhau mà thôi.
Từ đầu chí cuối nàng vẫn luôn lạnh nhạt đứng ngoài quan sát, thi thoảng đôi mắt mới chợt sáng lên, thần không biết quỷ không hay mà lén lượm lặt vài món đồ xinh xắn.
Nàng vốn ngỡ rằng quãng đời còn lại của mình, hoặc là chìm vào giấc ngủ triền miên, hoặc là vừa ngáp dài vừa quán tưởng lại những di chỉ viễn cổ khí thế hào hùng kia, vất vưởng trong đó chẳng khác nào cô hồn dã quỷ. Cứ thế trôi theo dòng thời gian, lặng lẽ chờ đợi ngày linh khí hoàn toàn tan biến.
Thế nhưng khi động tiên Ly Châu tan vỡ, nàng lại chọn Trần Bình An làm chủ nhân đời thứ hai. Đó không phải là Ninh Diêu - hạt giống kiếm tiên trời sinh, cũng chẳng phải Mã Khổ Huyền với lai lịch bất phàm, càng không phải những thiên tài xuất thân từ trấn nhỏ như Tạ Thực hay Tào Hi.
Để có được kết cục này, Tề Tĩnh Xuân chính là người có công lớn nhất.
Nhớ lại đêm hôm ấy, một mình Tề Tĩnh Xuân ngồi lặng lẽ trên cầu mái che cho đến tận lúc bình minh, ngay dưới tấm biển “Phong Sinh Thủy Khởi” kia, chỉ để thuyết phục nàng hãy mở mắt nhìn thử thiếu niên ngõ Nê Bình, dù chỉ là một cái liếc mắt thôi cũng được.
Thực ra, ấn tượng đầu tiên của nàng về cậu là chẳng có cảm giác gì đặc biệt.
Nàng thật sự đã chứng kiến quá nhiều, quá nhiều chuyện ly kỳ trên đời này rồi.
Thế nên tâm cảnh nàng sớm đã trở nên lãnh đạm. Chuyện động tiên Ly Châu vỡ vụn rơi rụng, hay thiên đạo phản phệ khiến chúng sinh đồ thán, đối với nàng mà nói đều chẳng mảy may ảnh hưởng.
Thế nhưng, nàng quả thực có chút hiếu kỳ. Tề Tĩnh Xuân vốn là một vị nho sĩ được xưng tụng là có hy vọng lập giáo xưng tổ, tại sao lại nhất quyết chọn trúng một đứa trẻ đến một chữ bẻ đôi cũng không biết?
Vì vậy sau ngày hôm đó, nàng đã quan sát thiếu niên thêm vài lần, nhưng vẫn chẳng thấy có gì đặc biệt.
Sau đó, vì quá đỗi buồn chán, nàng chợt nhớ tới lúc Tề Tĩnh Xuân rời đi, đã dựa vào thân phận Thánh nhân trấn nhỏ, thi triển đại thần thông vớt lấy “một vốc nước” từ dòng thời gian hơn mười năm qua của động tiên Ly Châu, đặt dưới chân cầu Lang Kiều.
Thế là vào một ngày nhàn rỗi, nàng hiện ra chân thân, đứng trên mặt nước dưới gầm cầu, vừa chải tóc vừa soi bóng xuống dòng nước. Trong đó ghi lại từng khoảnh khắc cuộc đời của thiếu niên ngõ Nê Bình kia.
Nơi đó có những mưu đồ thâm sâu ẩn giấu ngàn dặm, có những chuyện vặt vãnh nơi ngõ nhỏ quê mùa, có thiện tâm giả dối giấu lòng lang dạ sói, có tai họa khôn lường từ những hành động vô tâm, có chuyện vụn vặt đời thường, có vui buồn ly hợp, có thương tâm, có thành tâm, có người sống và kẻ chết.