Trần Bình An trợn mắt nhìn, thấy con dấu "Tĩnh Tâm Đắc Ý" kia đập trúng trán thiếu niên áo trắng rồi bắn ngược lại, lơ lửng giữa không trung, cuối cùng như bị một sợi dây vô hình kéo về. Có điều lực kéo hơi yếu, con dấu chữ "Tĩnh" cứ chao đảo, trồi sụt bấp bênh, tốc độ chẳng lấy gì làm nhanh.
Trần Bình An dõi theo quỹ tích của nó, chợt thấy trên thanh kiếm gỗ hòe đang lơ lửng giữa mình và Lý Bảo Bình có một tiểu cô nương áo vàng chỉ cao bằng ngón tay út, đang nằm sấp dưới phi kiếm, tay chân ôm chặt lấy thân kiếm. Lúc này, cô bé áo vàng hoạt bát đáng yêu kia đang chật vật bò dậy, đứng trên lưỡi kiếm. Đầu óc cô bé dường như vẫn còn choáng váng, bước chân lảo đảo như người say, xem ra chuyến ngự kiếm phi hành này chẳng mấy dễ chịu.
Con dấu chữ "Tĩnh" rơi xuống kiếm gỗ, sức nặng khiến chuôi kiếm vểnh lên. Cả người thiếu nữ áo vàng trượt về phía con dấu, chân tay luống cuống không biết phải làm sao.
Trước đó Lý Bảo Bình hoàn toàn không nhận ra sự tồn tại của thiếu nữ áo vàng, lúc này thấy vậy liền nảy sinh hứng thú, lập tức chạy vọt tới, khuỵu gối xuống, hai tay đỡ lấy hai đầu kiếm gỗ hòe, ở khoảng cách gần chăm chú nhìn người tí hon đang định lẩn trốn kia. Thiếu nữ áo vàng ngẩn người, dường như bẩm sinh đã nhút nhát, vội đưa tay che mặt, hai chân khép lại nhảy phắt lên, khi rơi xuống thì thân hình đã chui tọt vào trong kiếm gỗ hòe, biến mất không dấu vết.
Trần Bình An không rõ nội tình, cũng chẳng muốn dây dưa thêm, khàn giọng nhắc nhở:
- Bảo Bình, ném kiếm gỗ cho anh, em cất kỹ con dấu trước đi.
Lý Bảo Bình lập tức kìm nén lòng hiếu kỳ, biết việc cấp bách hiện giờ là giải quyết gã họ Thôi kia, liền chộp lấy con dấu, khẽ quát một tiếng, dốc sức ném thanh kiếm gỗ hòe về phía tiểu sư thúc.
Có điều cô bé không nắm vững lực đạo, thanh kiếm gỗ hòe bay hơi lệch so với vị trí của Trần Bình An.
- Quay người đi!
Trần Bình An dặn Lý Bảo Bình một câu, mũi chân lập tức nhún mạnh, sải bước về phía bên trái miệng giếng, giẫm lên thành giếng, chuẩn xác bắt lấy thanh kiếm. Sau đó hắn tiếp đà lao tới, nhảy xuống đất, một kiếm đâm thẳng vào ngực thiếu niên áo trắng.
Ngay lúc này, từ trong thanh kiếm gỗ hòe trên tay Trần Bình An bỗng hiện ra nửa thân trên của thiếu nữ áo vàng, gương mặt cô bé lã chã chực khóc, đầy vẻ hối hận và áy náy, ra sức lắc đầu xua tay với hắn, tựa như muốn ngăn cản Trần Bình An giết người.
Thế nhưng, từ khi đón kiếm cho đến lúc xuất chiêu, Trần Bình An hành động cực kỳ quyết đoán, nước chảy mây trôi. Chờ đến lúc thiếu nữ áo vàng hiện thân, mũi kiếm gỗ đã áp sát lồng ngực thiếu niên áo trắng. Nhờ những năm tháng nung gốm nặn phôi, khả năng khống chế lực đạo của cậu có thể nói là vô cùng chuẩn xác. Dẫu có tâm dừng tay, nhưng từ khí cơ vận hành trong cơ thể, sự co dãn của cơ bắp cánh tay cho đến quán tính lực lượng của thanh kiếm gỗ, thảy đều không cho phép cậu xoay chuyển kết cục.
Một lão tú tài lưng đeo bọc hành lý bằng vải thô đột ngột hiện thân giữa không trung, lẩm bẩm:
- May thay, thật là may thay, suýt chút nữa đã bị kẻ khác tính kế rồi.
Cùng với sự xuất hiện của lão, Thôi Đông Sơn như bị ai đó xách cổ lôi ngược về phía sau, lập tức đứng vững. Dẫu vẫn đang trong trạng thái hôn mê, nhưng y lại đứng thẳng tắp như tùng bách, thuận thế né được nhát kiếm xuyên tim của Trần Bình An.
Trần Bình An nhanh chóng lùi lại, một tay cầm kiếm chắn ngang trước ngực, tay kia che chở cho Lý Bảo Bình ở phía sau.
Lão tú tài quan sát tư thế cầm kiếm của thiếu niên, cảm thấy vừa mới lạ vừa vụng về, chẳng khác nào tiều phu nơi thâm sơn cầm bút lông, nhìn thế nào cũng thấy không thuận mắt. Lão bùi ngùi thốt lên:
- Hóa ra là ngươi.
Trần Bình An như lâm đại địch, không dám lơ là nửa phần, cậu khẽ dặn dò:
- Bảo Bình, lát nữa nếu có cơ hội, em hãy lập tức bỏ chạy, đừng bận tâm đến anh.
Cậu nhận thấy Lý Bảo Bình liên tục giật gấu áo mình, trong lòng kinh ngạc, khẽ nghiêng người cúi đầu hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Sắc mặt Lý Bảo Bình cứng đờ, cô bé run rẩy chỉ tay về phía sau lưng Trần Bình An, mấp máy môi như muốn nói hai chữ: “Có quỷ.”
Lưỡng đầu thọ địch sao?
Trần Bình An thót tim, đến khi quay đầu nhìn lại thì sững sờ tại chỗ. Cậu dụi mắt mấy lần, sau khi xác định mình không hề nhìn lầm, mới xoay lưng về phía lão tú tài và thiếu niên áo trắng. Cậu không dám nói rõ vì sợ bị kẻ khác nghe thấy, làm liên lụy đến vị “thần tiên tỷ tỷ” kia, nhưng trong lòng lại vô cùng nôn nóng, muốn nói lại thôi, chẳng khác nào kiến bò trên chảo nóng.
Lý Bảo Bình lén níu lấy tay áo tiểu sư thúc, hết nhìn lão tú tài với vẻ mặt ôn hòa, lại quay đầu nhìn về phía “nữ quỷ” xuất quỷ nhập thần kia.
Khác với nữ quỷ hỉ phục lúc trước, người xuất hiện tối nay vận y phục trắng, mang giày trắng, tay cầm một... lá sen lớn trắng như tuyết? Lý Bảo Bình không khỏi hoài nghi, chẳng lẽ nữ quỷ ở thế giới bên ngoài đều xinh đẹp thoát tục như vậy sao? Nhớ năm xưa đại ca bị cô bé uy hiếp, bất đắc dĩ phải kể lại vô số chuyện ma quỷ rợn người. Trong đó nào là mỹ nhân họa bì, yêu tinh quỷ quái hở chút là mổ bụng ăn thịt người, diện mạo và hành vi đều cực kỳ kinh khủng.