Lúc này Thôi Minh Hoàng đang cảm thấy vô cùng phiền muộn. Ở những nơi khác, Thôi đại quân tử hắn luôn là vị thần tiên cao cao tại thượng, được tôn làm thượng khách, những lời nịnh hót bên tai nhiều không kể xiết. Đáng tiếc đêm nay tại chốn này, hắn lại trở thành phận sâu kiến mờ nhạt nhất, thậm chí còn chẳng bằng một con sâu cái kiến. Cảm giác tồi tệ này khiến một người vốn quen ngồi trên cao như hắn không khỏi khó chịu, đành phải thầm tụng kinh điển Nho gia để đè nén tạp niệm trong lòng.
Hắn đưa mắt nhìn ông lão vừa ngồi thuyền từ thiên hà trên trời trở về nhân gian. Hôm nay, thân phận ngụy trang của ông ta là nguyên Hộ bộ Thị lang của nước Hoàng Đình, nhưng thực tế lại là một con lão giao long có tuổi thọ cao đến mức kinh người.
Lúc này, lão giao long tỏ ra thong dong hơn Thôi Minh Hoàng rất nhiều, một tay vuốt râu, đầy hứng thú quan sát lồng giam kiếm khí kia, không ngớt lời tấm tắc khen lạ.
Chuyến này Thôi Minh Hoàng vâng mệnh Quốc sư bí mật xuôi nam, chính là muốn mật nghị với lão giao long đang ẩn náu nơi đây. Quốc sư Đại Ly đề nghị lão đảm nhiệm chức Sơn chủ đời đầu của thư viện mới xây dựng trên núi Phi Vân, còn Thôi Minh Hoàng hắn vẫn giữ chức Phó sơn chủ như đã ước định từ trước. Cộng thêm một vị tông chủ văn đàn có danh vọng lẫy lừng tại Đại Ly, ba người sẽ cùng nhau quản lý thư viện mới nhằm thay thế thư viện Sơn Nhai. Tin rằng với tham vọng và quyết đoán của hoàng đế Đại Ly, tòa thư viện chưa đặt tên trên núi Phi Vân nhất định sẽ có quy mô hùng vĩ, văn phong hưng thịnh hơn hẳn thư viện Sơn Nhai của Tề Tĩnh Xuân.
Còn về lời hứa ban đầu để hắn làm Sơn chủ mới của thư viện Quan Hồ, nghe nói hoàng đế Đại Ly sẽ có khoản bù đắp khác.
Trước khi nhận được mật thư của Quốc sư Thôi Sàm, Thôi Minh Hoàng vốn không hề hay biết nước Hoàng Đình nhỏ bé lại ẩn giấu một con giao long khổng lồ như vậy. Giống loài giao long vốn được trời xanh ưu ái, thân thể cường hãn, bẩm sinh đã nắm giữ thần thông thủy pháp, cho dù chỉ có tu vi cảnh giới thứ mười, thực lực cũng không hề thua kém Luyện khí sĩ cảnh giới thứ mười một.
Trong mật thư có nói rõ, nước Thục thời thượng cổ vốn nổi tiếng là nơi giao long tụ hội đông đúc. Sau trận chiến trảm long kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ kia, núi sông máu chảy vạn dặm, khắp nơi đều là di hài giao long, tình cảnh vô cùng thê lương.
Suốt những năm tháng dài đằng đẵng sau đó, con lão giao long này đã ẩn mình cực tốt, không ngừng thay hình đổi dạng, khi thì làm đại thần công khanh, lúc lại làm tiểu thương sai dịch, hay võ tướng hiệp khách, có thể nói đã nếm trải đủ mọi nhân tình thế thái, chứng kiến cảnh vật đổi sao dời.
Lão giao long vốn chẳng mặn mà với chuyện nối dõi tông đường, con cháu dưới gối thưa thớt. Khắp vùng sông núi quanh nước Hoàng Đình, lão cũng chỉ có một gái hai trai. Trong đó, con trai út chính là Hàn Thực, vị Đại Thủy phủ Giang thần. Trưởng nữ lại chính là tổ sư khai sơn của Tử Dương phủ - môn phái mà Lưu Gia Hủy ở quán trọ Thu Lô đang theo học. Tuy nhiên, bà luôn ẩn giấu thân phận thật sự, ngay cả những đệ tử đích truyền đời đầu của Tử Dương phủ cũng hiếm kẻ tường tận bí mật này. Ngày nay, khi các vị lão tổ của Tử Dương phủ lần lượt tạ thế, chân tướng ấy đã sớm bị vùi lấp theo cát bụi thời gian. Còn về phần trưởng nam của lão giao long, tính tình lại hiền lành đôn hậu, khác hẳn với bản tính hung hiểm của loài giao long. Từ nhỏ y đã say mê vân du bốn phương, đến nay bặt vô âm tín, chẳng rõ còn ở Đông Bảo Bình Châu hay không.