Trần Bình An rốt cuộc cũng chỉ dò hỏi được vị trí cũ của miếu Thành Hoàng, còn về quán trọ mà Thôi Đông Sơn đã nhắc tới thì tuyệt nhiên không một ai hay biết. Đây là một tòa thành lớn ở phương bắc nước Hoàng Đình, muốn tìm đến phế tích miếu Thành Hoàng gần như phải băng qua hơn nửa quận thành. Khi mọi người theo lời chỉ dẫn của người qua đường, nhìn thấy một bức tường cao đỏ thẫm thì trời đã gần hoàng hôn. Lại mất thêm không ít thời gian, họ mới tìm được một con ngõ nhỏ có lối vào không mấy nổi bật, bề ngang chỉ vừa đủ cho hai cỗ xe ngựa tránh nhau.
Càng đi sâu vào trong ngõ, cảm giác như đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác biệt. Giữa những khe hở của lớp đá xanh dưới chân thỉnh thoảng lại tỏa ra từng làn sương mỏng manh, lãng đãng bay lên hai bên tường cao, sau đó thong thả tụ lại như suối mát chậm rãi chảy tràn trên mặt tường, văng vẳng bên tai còn nghe thấy tiếng nước róc rách.
Thôi Đông Sơn thấy đám người Trần Bình An vẻ mặt đầy nghi hoặc, bèn lên tiếng giải thích:
- Con ngõ này chính là một trong những điểm nhấn của quán trọ, mang tên ngõ Hành Vân Lưu Thủy. Tiếp theo đây khi bước vào đại môn, mọi người sẽ thấy một bức phù điêu trăng sáng. Bên trong bức tường ẩn chứa tinh phách không rõ lai lịch, đại ý là tùy theo hình dáng vầng trăng mà biến hóa ra nhiều hình thái khác nhau, toàn bộ đều hiển hiện trên mặt tường. Nhưng giá trị thực sự của bức phù điêu ấy nằm ở chỗ nhật nguyệt giao hòa, nếu như có thêm được một chút ánh sao, e rằng ngay cả những phủ đệ tiên gia có chữ “tông” cũng sẽ bất chấp thể diện mà ra tay tranh đoạt.
Cuối ngõ là một cánh cửa lớn, trên cửa điêu khắc hai vị thần giữ cửa tô màu rực rỡ, vóc người cao lớn cường tráng hơn hẳn nam tử thường tình, khí thế uy phong lẫm liệt. Cả hai đều khoác giáp trụ vàng kim, một người cưỡi mãnh hổ cầm kiếm, một người cưỡi giao long vung đao, đôi mắt trợn trừng đầy sát khí nhìn chằm chằm ra ngõ nhỏ. Bởi đây là tượng gỗ điêu khắc nổi chứ không phải tranh giấy dán cửa thông thường, nên tạo cho người đối diện một cảm giác áp bức vô cùng sống động.
Lý Hòe âm thầm nuốt nước bọt, cảm thấy việc ngủ lộ thiên trên núi rừng dường như vẫn tự tại thoải mái hơn đôi chút.
Cánh cửa lớn từ từ mở ra, một vị mỹ phụ xinh đẹp có đôi mắt hoa đào, vòng eo uyển chuyển bước qua ngưỡng cửa, thong dong đi ra đón khách. Phía sau nàng là hai thiếu nữ đang độ thanh xuân, tóc búi song hoàn, bên hông đeo một thanh trường kiếm vỏ xanh. Hai nàng không theo phu nhân ra tiếp khách mà chỉ lặng lẽ đứng trấn giữ hai bên cửa.
Phu nhân khẽ nhún người hành lễ vạn phúc, tư thái vô cùng tao nhã:
- Nô gia là Lưu Gia Hủy, Gia trong gia thưởng, Hủy trong hoa hủy, chư vị khách quý cứ gọi Gia Hủy là được. Dám hỏi có phải các vị muốn nghỉ chân tại trọ xá Thu Lô của chúng ta không? Không biết chư vị đã có hẹn trước chưa?
Khi nói chuyện, nàng nhìn thẳng vào thiếu niên áo trắng tuấn tú khiến người đối diện không khỏi thấy sáng bừng mắt. Chỉ có điều, thiếu niên kia lại tỏ vẻ hờ hững, thái độ vô cùng khiếm nhã. Trong lòng nàng dù có chút không vui, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười niềm nở.
Hai tỳ nữ đứng bên cửa rõ ràng đã lộ vẻ bất bình.
Khắp chốn quận thành này, có kẻ nào dám bất kính với phu nhân nhà mình như thế? Ngay cả vị Quận trưởng đại nhân thân là quan phụ mẫu một phương, nếu có tình cờ gặp gỡ phu nhân khi du ngoạn ngoại thành hay lúc dâng hương bái Phật, cũng đều phải giữ lễ, khách khí gọi một tiếng "Lưu phu nhân" hoặc "Nhị đương gia". Một khi có việc cần nhờ vả trọ xá Thu Lô dẫn mối, trước mặt nàng càng phải tôn xưng là "Lưu tiên sư".
Ánh mắt Lưu Gia Hủy lướt nhanh qua Lâm Thủ Nhất đang mang vẻ mặt lạnh nhạt, không thấy có gì khác thường, bèn quay sang nhìn Thôi Đông Sơn, ôn nhu hỏi:
- Vị công tử này, lẽ nào ngài thấy nô gia hay trọ xá Thu Lô có điểm gì không ổn? Hay là đến nơi này rồi mới cảm thấy thất vọng, cho rằng chỉ là hữu danh vô thực?
Thôi Đông Sơn tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn, đưa tay chỉ về phía Trần Bình An bên cạnh:
- Ngươi bái sai Bồ Tát rồi, vị này mới là chính chủ quản tiền.
Lưu Gia Hủy trong lòng kinh ngạc, vội vàng hướng về phía Trần Bình An hành lễ vạn phúc xem như tạ lỗi. Không đợi nàng lên tiếng, Trần Bình An nhìn lướt qua cửa lớn rồi dời mắt đi, hít sâu một hơi, hạ quyết tâm hỏi: