Gần đến miếu Thành Hoàng, trên đường tấp nập thiện nam tín nữ đến dâng hương. Hai bên đường bày biện vô số gian hàng bán đồ ăn vặt và đồ chơi trẻ con tinh xảo. Trần Bình An mua cho Lý Bảo Bình và Lý Hòe mỗi người một xâu mứt quả. Hai đứa trẻ lập tức bắt đầu so bì xem của ai to hơn. Kết quả là Lý Hòe may mắn hơn một chút, cậu nhóc liền vui sướng nhảy nhót, giơ cao xâu mứt quả, chạy quanh Trần Bình An và Lâm Thủ Nhất.
Lý Bảo Bình lẳng lặng ăn mứt quả, rồi đột ngột thò chân ra ngáng đường. Lý Hòe không kịp đề phòng, vấp chân ngã nhào, xâu mứt quả trong tay văng ra xa, may mà hòm sách trúc xanh trên lưng được buộc khá chắc chắn. Lý Hòe ngồi bệt dưới đất khóc lóc thảm thiết, trong khi Lý Bảo Bình lại ngẩng cao đầu, vờ như đang bận nhìn ngắm xung quanh.
Trần Bình An dở khóc dở cười, gõ nhẹ lên đầu cô bé một cái. Cậu đỡ Lý Hòe đang khua khoắng chân tay dậy, mua cho cậu nhóc một xâu mứt quả khác. Lý Hòe lập tức nín khóc mỉm cười, tay này cầm xâu mứt mới sạch sẽ, tay kia nhặt lại xâu dính đầy đất cát, cứ thế lắc lư hai tay, chỉ có điều lần này đã biết đứng cách xa Lý Bảo Bình một chút.
Lý Bảo Bình lườm một cái, buông lời:
- Ấu trĩ!
Thật kỳ lạ, dường như dù bị Lý Bảo Bình bắt nạt ra sao, Lý Hòe cũng chưa bao giờ ghi hận cô bạn cùng trường này. Thậm chí cậu nhóc còn chẳng thèm tức giận, cùng lắm chỉ là thấy uất ức, tự mình đau lòng một hồi. Chuyện này cả Trần Bình An và Lâm Thủ Nhất đều không sao hiểu nổi. Lâm Thủ Nhất chỉ đành giải thích theo kiểu "vỏ quýt dày có móng tay nhọn", Lý Hòe sinh ra là để Lý Bảo Bình trị.
Thôi Đông Sơn đã tách khỏi đoàn từ sớm, dừng chân trước một sạp hàng bày bán đủ thứ đồ lặt vặt. Vu Lộc định dừng xe chờ đợi, nhưng thiếu niên áo trắng chỉ hững hờ phất tay, chẳng buồn ngẩng đầu lên, ra hiệu cho Vu Lộc cứ đi theo nhóm Trần Bình An. Hắn lật qua lật lại mấy món đồ, cảm thấy chẳng có gì thú vị nên định rời đi, từ đầu đến cuối không nói lấy một lời.
Chủ sạp là một gã thanh niên có diện mạo gian giảo, vốn dĩ luôn lạnh nhạt với khách hỏi giá nên việc buôn bán cực kỳ ế ẩm. Vừa thấy Thôi Đông Sơn khí chất phú quý, trông như con em nhà quyền thế trong quận thành, gã lập tức thay đổi sắc mặt, vội vàng bật dậy khỏi ghế. Gã khúm núm thưa gửi, cam đoan mười mấy món cổ vật này đều là bảo vật gia truyền từ đời tổ tiên để lại, ít nhất cũng có niên đại hai ba trăm năm. Chẳng qua hôm nay gia đình gặp biến cố cần bạc gấp, bằng không có đánh chết gã cũng chẳng nỡ đem bán.
Gã thanh niên này nhìn qua đã biết là kẻ bị tửu sắc bào mòn thân thể, thấy mời chào thế nào đối phương cũng chẳng buồn đáp lời, bèn dứt khoát đặt mông ngồi xuống ghế. Gã nào dám giở trò ép mua ép bán, đám quyền quý thiếu gia xuất thân từ danh gia vọng tộc trong quận thành này, kẻ nào mà chẳng có thể nhổ bãi nước bọt cũng đủ khiến gã chết chìm? Huống hồ nghe nói trong phủ đệ của những vị đại nhân kia, năm nào cũng có tiên sư trên núi vãng lai, mỗi lần đều mở rộng cửa chính, cảnh tượng còn khoa trương hơn cả dịp lễ tết, pháo nổ vang trời, hận không thể để cả quận thành đều biết nhà mình vừa nghênh đón khách quý thần tiên. Biết đâu người đang đứng trước sạp nhỏ của gã lúc này cũng là một vị tiên nhân thì sao.
Thôi Đông Sơn đột nhiên cất tiếng hỏi:
- Đồ vật trên bàn gói lại toàn bộ, mười lượng bạc có đủ không?
Gã thanh niên lắc đầu, vẻ mặt như đưa đám nói:
- Vị công tử này, thật sự không phải tiểu nhân hét giá trên trời, những bảo bối này đều là đồ tốt do tổ tiên nhiều đời truyền lại. Trong gia phả nhà tiểu nhân có ghi chép rõ ràng, tổ tiên từng giữ chức thầy dạy cho Thái tử tiền triều. Đồ vật do lão tổ tông như vậy để lại, một món bán bảy tám lượng bạc cũng đâu có quá đáng, đúng không ngài?
Gã đỏ mặt tía tai, cầm lấy một bức tượng lưu ly dài chừng nửa tấc, cẩn thận đưa đến trước mặt Thôi Đông Sơn, chỉ tiếc vật này sắc thái lu mờ, phẩm tướng chẳng lấy gì làm tốt:
- Công tử, ngài nhìn kỹ xem. Nếu nhãn lực tốt một chút, có thể thấy rõ cả lông mày của mỹ nhân lưu ly này. Ngay cả nếp nhăn trên vạt áo cũng hiện ra mồn một, có thể nói là tinh xảo đến từng chi tiết nhỏ nhất. Nói lùi một bước, vật phẩm lưu ly hiếm lạ như thế này, cho dù chất lượng lưu ly quả thực không cao, bán ba bốn lượng bạc cũng chẳng tính là thẹn với lương tâm chứ? Cộng thêm những món bảo bối lớn nhỏ khác, công tử ra giá mười lượng đúng là hơi thấp. Công tử ngài làm ơn làm phúc, tăng giá lên một chút được không?
Thôi Đông Sơn trầm ngâm suy nghĩ một hồi:
- Vậy thì mười một lượng?
Gã thanh niên suýt chút nữa bị nghẹn họng, ngây người như phỗng nhìn vị thiếu niên áo trắng mang đầy phong thái thần tiên trước mặt, cuối cùng thở dài một tiếng:
- Công tử ngài đừng trêu chọc tiểu nhân nữa.
Thôi Đông Sơn cười ha hả, hỏi lại: