Trên đỉnh núi Hoành Sơn tọa lạc một ngôi miếu nhỏ, không hề treo biển vàng đề chữ. Trước miếu có lão bách chọc trời, cành lá xanh um, mang đậm hơi thở cổ xưa. Trong ngoài miếu đèn đuốc sáng trưng, từng dãy đèn lồng được treo cao. Phía ngoài có mười mấy nam nữ dáng vẻ nô bộc, đang tụm năm tụm ba xì xào bàn tán.
Bên trong miếu, năm sáu nam tử đang chè chén say sưa, mặt đỏ gay gắt, tiếng cười vang động cả một vùng. Những vò rượu đã mở nắp nằm lăn lóc trên mặt đất. Nhìn khí chất, bọn họ hẳn là con em thế gia, lời lẽ phóng túng, kẻ thì công kích triều chính, người thì bàn chuyện kết bè kéo cánh. Trong đó có một gã đã uống đến mức ngà ngà, dứt khoát phanh ngực hở bụng, giơ cao chén rượu, xoay người nhìn về phía tượng đất Thanh nương nương trong điện thờ, cười lớn:
- Nàng là thần tiên hay ma quỷ cũng được, ta đây chẳng sợ. Chỉ cần nàng dám lộ chân thân, ta cũng dám mời nàng một chén rượu này! Ha ha, Thanh nương nương, tối nay nếu nàng chịu bước xuống thần đàn, chuyện này truyền ra ngoài chắc chắn sẽ thành một giai thoại đẹp, hương khói của nàng cũng nhờ đó mà hưng thịnh hơn. Ta xin cung kính cạn trước một chén!
Gã nam tử nồng nặc mùi rượu nấc lên một tiếng, thân hình lảo đảo, ngửa cổ nốc cạn rượu, nhưng hơn phân nửa lại đổ tràn lên người và vương vãi khắp đất.
Đám bằng hữu xung quanh không ngớt lời trêu chọc. Rượu vào lời ra, lá gan cũng lớn hơn, thậm chí có kẻ còn tuyên bố muốn ôm tượng thần Thanh nương nương xuống để cùng nàng dệt mộng xuân, như vậy mới thực là một giai thoại để đời. Những lời lẽ đại bất kính ấy lại khiến tiếng cười đùa càng thêm khoái trá.
Giữa điện thờ bỗng vang lên một tiếng thở dài, nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.
Một luồng gió nhẹ thoảng qua, đám người đang say sưa chè chén chẳng hề hay biết có điều bất thường.
Nơi sườn núi, Trần Bình An đang luyện tập thủ ấn, tâm thần bỗng khẽ động, cậu cúi đầu nhìn xuống thì thấy Tạ Tạ đang cầm một nhành cây, khoan thai bước tới.
Cậu vừa định rời khỏi cành cây, lại thấy Tạ Tạ ngẩng đầu cười duyên, khẽ đung đưa nhành cây trong tay, giọng nói dịu dàng tự nhiên:
- Ngươi không cần xuống đâu, chúng ta cứ đứng trên đó trò chuyện cũng được.
Dứt lời, nàng bắt đầu chạy nhanh, mũi chân nhún nhẹ, thân hình vọt lên cao, đạp mạnh vào một gốc đại thụ rồi mượn lực bật ngược ra sau, lại tiếp tục đạp lên một thân cây khác. Cứ thế vài lần, thân hình nàng liên tục vút cao, trong chớp mắt đã đứng trên một cành cây gần chỗ Trần Bình An, rõ ràng là một người có võ nghệ trong người.
Tạ Tạ ngồi vắt vẻo trên cành cây, đôi chân đung đưa, mỉm cười nói:
- Ngươi là võ phu, ta là luyện khí sĩ, đôi bên vốn dĩ khác biệt. Trong mắt những luyện khí sĩ nhãn giới cao hơn đỉnh đầu kia, kẻ luyện võ đều là hạng người không có thiên phú tu đạo, bất đắc dĩ mới phải rèn luyện gân cốt. Cũng bởi võ đạo các ngươi chia làm chín cảnh giới, nên thường bị bọn họ mỉa mai là hạng "hạ cửu lưu", chẳng khác nào đám tu sĩ tự coi mình là "thanh lưu", xem võ phu như hạng tư lại thấp kém. Nói cho cùng, hai bên vốn đã nhìn nhau không thuận mắt.
Trần Bình An hỏi:
- Tạ cô nương vì sao lại nói với ta những điều này?
Tạ Tạ đặt cành cây trong tay nằm ngang trên đùi, vào thẳng chủ đề:
- Thôi Đông Sơn hẳn là đã cùng đường bí lối, đến mức "bệnh gấp vái tứ phương", miếu nhỏ cũng tùy tiện thắp hương. Hắn lén tìm đến ta, bảo rằng chỉ cần ta giúp hắn nói vài lời tốt đẹp trước mặt ngươi, dù ngươi vẫn không chịu nhận hắn làm học trò, hắn cũng sẽ tặng ta một món bảo bối. Ta vốn dĩ rất thích thanh phi kiếm vô chủ kia của hắn, nhưng hắn nhất quyết không chịu, chỉ hứa sau khi xong việc sẽ tặng ta một cây sáo trúc. Hắn đã cho ta xem qua, đó chính là sáo Ngư Trùng danh bất hư truyền, từng là trân bảo trong cung đình vương triều họ Lư, cũng là một trong những tín vật minh ước giữa sơn môn và hoàng đế khai quốc họ Lư. Ta là phận nữ nhi, đương nhiên thích những thứ tinh xảo đẹp đẽ, vì vậy mới tìm đến ngươi.
Có người quấy rầy, Trần Bình An cũng không luyện quyền đứng tấn nữa. Cậu ngồi xuống cành cây giống như Tạ Tạ, tư thế ngay ngắn đối diện với nàng:
- Tạ cô nương cứ nói tiếp, ta vẫn đang lắng nghe.
Tạ Tạ cười đáp:
- Nói xong rồi. Vừa rồi nhắc đến sự khác biệt giữa võ phu thuần túy và tu sĩ trên núi, chẳng qua là sợ câu chuyện nhạt nhẽo, muốn "tung gạch dẫn ngọc" mà thôi. Thú thật, thấy Thôi Đông Sơn nhiều lần vấp váp chỗ ngươi, ta đứng ngoài quan sát cảm thấy rất hả dạ. Nhưng đến lượt mình đứng ra thương lượng với ngươi, ta lại thấy đau đầu, chỉ sợ ngươi chưa nghe hết đã từ chối, khiến cây sáo Ngư Trùng sắp đến tay lại mọc cánh bay mất.
Trần Bình An gật đầu nói:
- Nếu Thôi Đông Sơn có hỏi, ta sẽ làm chứng rằng Tạ cô nương đã nói giúp hắn rồi. Nếu có thể, phiền Tạ cô nương nói thêm cho ta một chút về những chuyện liên quan đến võ đạo được không?
Tạ Tạ híp mắt quan sát gương mặt Trần Bình An, dường như muốn nhìn thấu lai lịch của cậu, nàng khẽ nói:
- Chuyện võ học ta cũng chỉ nghe người đời truyền miệng, chẳng có gì phải giấu giếm. Sở dĩ ta hiểu biết đôi chút là nhờ vào Hạ Ngũ Cảnh của luyện khí sĩ. Thực ra, việc dưỡng khí luyện khí vẫn chưa thoát khỏi phạm trù rèn luyện gân cốt da thịt, đây cũng chính là lý do chúng được gọi là “Hạ Ngũ Cảnh”.
Nàng vươn một ngón tay, chỉ vào mấy huyệt đạo trên người Trần Bình An:
- Thân thể con người có hơn ba trăm khiếu huyệt, nối tiếp nhau tựa như những dãy núi trùng điệp. Cảnh giới nhập môn đầu tiên của võ đạo các ngươi là Nê Phôi Cảnh, cốt yếu chính là tìm được một luồng khí tức kia, sau đó dẫn dắt nó tìm đến khiếu huyệt thích hợp nhất để trú ngụ nuôi dưỡng. Thiên phú cao thấp đều thể hiện rõ ở điểm này. Những chuyện này hẳn là đã có người từng nói với ngươi rồi chứ?
Trần Bình An đáp:
- Trước kia ta cũng từng nghe qua đại khái, nhưng nghe thêm vài lần nữa cũng chẳng sao. Thế nên Tạ cô nương cứ việc nói tiếp, không cần bận tâm ta đã biết hay chưa.
Tạ Tạ vô thức khẽ gõ nhánh cây, hơi hất cằm, ánh mắt nhìn về phía xa xăm phía trên đầu Trần Bình An:
- Cái gọi là thiên tài võ đạo, thứ nhất là từ nhỏ đã cảm nhận được luồng khí tức kia; thứ hai là khiếu huyệt mà luồng khí ấy chọn trúng không phải là những vị trí tầm thường, mà là những huyệt vị trọng yếu bẩm sinh đã chiếm ưu thế. Ví như có kẻ chỉ chiếm được một gò đất nhỏ nơi hoang dã hay bãi tha ma không người đoái hoài, có kẻ lại chiếm được trấn Hồng Chúc - nơi giao thoa thủy bộ, lại có kẻ trực tiếp chiếm cứ kinh thành Đại Ly, cảnh ngộ của ba người dĩ nhiên khác biệt một trời một vực. Thứ ba là độ lớn, đậm nhạt, dài ngắn của luồng khí này cũng phân định cao thấp, bằng không dù khiếu huyệt của ngươi có nằm ở kinh thành Đại Ly mà không có bản lĩnh khai phá tiềm năng thì cũng vô dụng. Ta ví von như vậy, ngươi có hiểu không?