Thiếu niên cũng không lấy làm lạ, bắt đầu từng bước dẫn dụ:
- Ta biết tiên sinh vẫn chưa yên tâm, cảm thấy ta là hạng người lòng dạ khó lường, nhưng ngài có thể quan sát ta một thời gian rồi hãy quyết định có nhận ta làm đệ tử khai sơn hay không. Thôi Đông Sơn ta hiện giờ tu vi tuy không cao, nhưng kiến văn quảng bác, cũng có chút học vấn, lại càng hiểu rõ phong thổ Đại Tùy như lòng bàn tay. Chuyến đi Đại Tùy lần này, có ta hay không có ta, dĩ nhiên là khác biệt một trời một vực.
Thấy Trần Bình An vẫn giữ vẻ mặt hờ hững, Thôi Đông Sơn không hề nản lòng, tiếp tục thao thao bất tuyệt:
- Hơn nữa, chuyến này ta bái sư học nghệ cũng không đi tay không, mà mang theo lễ vật bái sư vô cùng hậu hĩnh. Chẳng hạn như tu sĩ Trung Ngũ Cảnh khi du ngoạn thiên hạ, gần như ai cũng mang theo một quyển “Trạch Bị Tinh Quái Đồ”. Quyển sách này của ta lại càng quý hiếm, bên trong có ghi chép năm sáu loại yêu tinh quỷ quái do trời đất dưỡng dục mà thành.
- Ngoài ra còn có một bộ văn phòng tứ bảo. Bút là loại bút lông ẩn giấu một con “thực mặc ngư”, dù viết chữ hay vẽ tranh đều tuyệt hảo, dùng xong không cần tẩy rửa, con cá nhỏ kia sẽ tự động dọn dẹp sạch sẽ. Thế nào, có phải rất thần kỳ không? Đây có thể coi là vật phẩm hàng đầu của giới văn nhân rồi chứ? Mực là ba thỏi “thính tùng mặc”, chỉ cần dùng ngón tay gõ nhẹ sẽ phát ra tiếng thông reo vui tai. Cho dù dùng bút khô chấm chút mực ít ỏi, chữ viết ra vẫn lưu lại hương mực suốt mấy năm trời. Nghiên mực là đồ cổ do một vị lão tăng vô danh ở châu khác để lại, tên là “Phóng Sinh Trì”, ẩn chứa huyền cơ to lớn, ngài không động tâm sao? Còn giấy là loại “kim thạch chỉ”, hoàng đế một nước khi sắc phong sơn thủy thần linh đều phải dùng đến loại giấy này mới được coi là chính thống.
Nói đến đây, thiếu niên hít sâu một hơi:
- Vẫn còn một món bảo vật trọng yếu nhất trong những thứ trọng yếu, đó là một thanh bản mệnh phi kiếm ở trạng thái nửa sống nửa chết. Phẩm chất của nó cực cao, sắc bén vô cùng, điểm lợi hại nhất chính là không cần người kế tục phải bồi dưỡng kiếm khí hay khai phá kiếm ý, gần như chỉ cần cầm lên là có thể sử dụng. Năm xưa ta may mắn có được, sở dĩ cất kỹ nhiều năm không mang ra luyện chế, không phải vì không coi trọng, mà bởi ta vốn không đi theo con đường kiếm tu, chỉ sợ sẽ bạo tiễn thiên vật...
Nói đoạn, Thôi Đông Sơn vốn đang hào hứng, giọng điệu lại dần trầm xuống. Bởi lẽ y nhận ra, dù mình có đưa ra những lễ vật bái sư phong hậu đến nhường nào, ánh mắt khước từ của thiếu niên ngõ hẹp đối diện vẫn kiên định như trước. Gương mặt y lộ vẻ u oán, hai tay đan chéo trước ngực, đáng thương ướm hỏi:
- Thật sự không được sao? Ta thành tâm thành ý muốn bái ngài làm thầy, nếu ngài không tin, ta có thể lập thề. Nếu ta có lòng dạ hiểm độc với ngài, nguyện bị thiên lôi đả tử, chết không tử tế!
Trần Bình An lắc đầu, nói như đinh đóng cột:
- Không được!
Lần đầu tiên Trần Bình An nhìn thấy thiếu niên này là ở tiệm rèn của Nguyễn sư phụ, khi đó cậu còn lầm tưởng đối phương là thư đồng của huyện lệnh đại nhân. Lần thứ hai là khi thiếu niên tự xưng là “sư bá của Thôi Sàm” này chủ động bắt chuyện, nói với Trần Bình An rất nhiều chuyện lạ lùng huyền hoặc, sau đó còn bám theo cậu đến tận ngõ Nê Bình, trộm đi liễn xuân của Tống Tập Tân.
Mặc dù không cảm nhận được sát ý nồng đậm trên người thiếu niên này như đối với Thái Kim Giản của núi Vân Hà, nhưng Trần Bình An tuyệt đối không dám tin tưởng y, chỉ mong có thể cách xa một chút. Nào ngờ hôm nay khi sắp ra đến biên cảnh Đại Ly, đối phương vẫn mặt dày mày dạn đuổi theo cho bằng được. Cậu cũng chẳng ngốc nghếch gì, chồn chúc Tết gà, há chẳng phải có mưu đồ bất chính sao?
Thôi Đông Sơn không để lộ tâm tình, liếc nhìn búi tóc của Trần Bình An, thấy cây trâm ngọc bích kia đã không còn ở đó nữa.
Theo lý mà nói, dựa vào ước định trước đó, lão già kia sẽ giúp y trải đường đôi chút, ít nhất là không vạch trần thân phận Quốc sư Đại Ly của y, càng không tiết lộ chuyện y từng tính kế Trần Bình An và Tề Tĩnh Xuân. Còn vì sao lão già lại rộng lượng bỏ qua cho y như vậy, thậm chí vì sao lại rời khỏi Công Đức Lâm trong lúc đại cục đã định, Thôi Sàm cũng lười suy diễn. So đấu tâm cơ với bậc chân chính Thánh nhân này, đúng là không biết tự lượng sức mình. Nhất là hiện tại thần hồn của y bị tách rời, dù là tu vi hay tâm lực đều đã không còn như xưa. Y chỉ lo mình suy diễn quá sâu, không cẩn thận chạm đến quy củ căn bản do lão già lập ra, lại rơi vào cảnh ngộ giống như chủ nhân ban đầu của thân xác này, biến thành một kẻ ngu ngốc từ đầu đến chân.
Thôi Đông Sơn hỏi:
- Trần Bình An, lúc các ngươi ở trạm Chẩm Đầu thuộc trấn Hồng Chúc, chẳng lẽ không gặp một lão tú tài cổ hủ sao? Lão ta không giải thích nguyên do đại khái với ngươi à?
Trần Bình An nhíu mày.
Thôi Đông Sơn chăm chú quan sát Trần Bình An, thấy thần sắc thiếu niên không giống như đang giả vờ, bèn lên tiếng:
- Được rồi, xem ra ta đành phải thi triển đòn sát thủ vậy. Nhưng phải nói rõ trước, Trần Bình An, ta đã thành tâm bái sư như thế mà ngươi vẫn khăng khăng từ chối, vậy thì lễ bái sư tiếp theo của ta sẽ bị giảm đi một nửa. Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng đấy!
Trần Bình An chẳng buồn đáp lời, định bụng xoay người rời đi. Thôi Đông Sơn vội vàng từ trong tay áo lấy ra một quân cờ màu đen, tung lên khoảng không vắng lặng bên cạnh đường chuyển thư, nói với vị Âm thần kia:
- Đây là tin tức mà lão Dương giao cho ngươi, bóp nát nó đi, ngươi sẽ rõ ngọn ngành. Sau đó hãy giúp ta chứng minh sự trong sạch, nói với Trần Bình An rằng ta tuyệt đối không phải vì mưu đồ bất chính mới tới bái sư, mà là thật lòng muốn kết mối duyên thầy trò với hắn.
Vị Âm thần nọ vẫn không lộ diện. Quân cờ đen giữa không trung vỡ vụn, trong nháy mắt đã hóa thành bột mịn.
Chẳng mấy chốc, Lâm Thủ Nhất với vẻ mặt đầy vẻ quái dị tiến đến bên cạnh Trần Bình An, khẽ thì thầm:
- Tiền bối Âm thần nói, lão Dương của tiệm thuốc họ Dương muốn huynh hãy tin tưởng kẻ tên Thôi Đông Sơn này, hắn sẽ không âm thầm giở trò đồi bại đâu. Trên đường đến thư viện Đại Tùy, cứ việc xem hắn như trâu ngựa mà sai bảo, đệ tử môn sinh như vậy, không dùng thì thật uổng phí. Tiền bối còn nói, sau này người này sẽ cùng huynh vinh nhục có nhau, sinh tử gắn liền, tuyệt đối không dám có lòng mưu phản.
Trần Bình An khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn về phía sau gã đệ tử mới thu nhận này, hỏi:
- Còn hai người họ là...
Thôi Đông Sơn nở nụ cười rạng rỡ:
- Bọn họ ấy à? Tên to xác ngốc nghếch kia gọi là Vu Lộc, chữ Lộc trong phúc lộc. Còn cô nàng da ngăm kia tên là Tạ Tạ, họ Tạ tên cũng là Tạ. Chẳng biết kẻ nào đặt cho nàng cái tên này, thật là diệu kỳ hết chỗ nói.
Kế đó, hắn bày ra vẻ mặt đau khổ đến mức ngay cả kẻ mù cũng chẳng thèm tin là thật, thở ngắn than dài nói:
- Hai người họ vốn là dân di cư mang tội của vương triều họ Lư, thân thế vô cùng đáng thương. Trước kia Tạ Tạ từng theo học ở thư viện Sơn Nhai một thời gian, Vu Lộc thì kém may mắn hơn đôi chút, vừa rời xa cố thổ không lâu thì Đại Ly chúng ta đã phát động trận đại chiến kia, hai người đành phải lần lượt quay về quê cũ. Nay nước mất nhà tan, danh phận học sinh thư viện đã trở thành bùa hộ mệnh của bọn họ. Nếu ta không đưa bọn họ ra ngoài, sau này nhất định sẽ bỏ xác trong núi lớn phía tây huyện Long Tuyền các ngươi, hoặc bị vị thần tiên trên núi nào đó nhìn không thuận mắt mà đánh chết, bằng không cũng là mỗi ngày màn trời chiếu đất, khí lực suy kiệt, chưa quá ba mươi đã mệt lả mà chết. Thế nên hiện giờ bọn họ vô cùng cảm kích, nhất định phải gọi ta là “công tử”, ta khuyên can thế nào cũng chẳng xong, ai da.