Huyện lệnh Long Tuyền Ngô Diên dẫn theo một vị Văn bí thư lang là tâm phúc, rời khỏi Lý gia đại trạch trên đường Phúc Lộc.
Ngô Diên đang vận công phục quan phủ sải bước, bỗng nhiên co một chân, khom lưng tháo giày để dốc cát bên trong ra. Vị Văn bí thư lang xuất thân từ danh gia vọng tộc kia chẳng hề lấy làm lạ trước hành động này. Có điều đường Phúc Lộc hôm nay náo nhiệt hơn hẳn thường ngày, hắn hiện vẫn chỉ là một tiểu quan, bèn lập tức tiến lên che chắn cho cấp trên, đồng thời hạ thấp giọng hỏi:
- Lúc trước rõ ràng Lý Hồng kia đã chịu buông lỏng, bằng lòng nhượng bộ trong chuyện Mộ Thần Tiên, vì sao đột nhiên lại đổi ý? Hắn không sợ để lại ấn tượng vừa tham lam vừa nhát gan trong mắt đại nhân sao?
Sắc mặt Ngô Diên lộ vẻ mệt mỏi, bất đắc dĩ đáp:
- Có lẽ là thứ tử của Lý Hồng đã tạo được chút danh tiếng nơi kinh thành, biết đâu chừng đã tìm được chỗ dựa vững chắc, bèn bí mật gửi thư về nhà, dặn dò Lý Hồng chớ nên khinh cử vọng động. Hoặc cũng có thể là vị trưởng tử vốn khép mình kín tiếng kia đã nhắc nhở Lý Hồng nên lấy tĩnh chế động. Tóm lại, kẻ gặp rắc rối hiện giờ chính là chúng ta. Chẳng còn cách nào khác, những sắp xếp ban đầu phần lớn đều nhờ vào tiên sinh nhà ta... Thôi, không nói chuyện đó nữa, thuyền đến đầu cầu tự nhiên sẽ thẳng. Đi uống rượu thôi, làm hai bầu rượu hoa đào rồi tính tiếp. Ta mời khách, ngươi trả tiền, cứ ghi vào sổ sách của Phó công tử ngươi là được.
Vị Văn bí thư lang họ Phó đã quá quen với thói nợ nần của vị thượng quan này, chỉ tò mò hỏi:
- Trong trấn nhỏ đều đồn đại, hai trai một gái của Lý gia đường Phúc Lộc từng được một thầy tướng số tiên đoán là Long, Lân, Phượng, có thật vậy không?
Ngô Diên xoa xoa đôi gò má gầy gò hơi xanh xao, thuận miệng cười đáp:
- Mấy lời đó mà ngươi cũng tin sao? Ở kinh thành Đại Ly, muốn nổi bật hơn người, nhất là những kẻ xuất thân hàn môn bần sĩ, ai mà chẳng có chút tâm đắc trong việc thêu dệt hư danh, tích góp tiếng thơm? Ngay cả thế gia hào phiệt cũng không ngoại lệ. Phó gia các ngươi thường được xưng tụng là “vàng son lộng lẫy, rực rỡ muôn màu”, trong đó có bao nhiêu phần chân thực, người ngoài không rõ, chẳng lẽ Phó Ngọc ngươi lại không biết sao?
Phó Ngọc bị vạch trần, dở khóc dở cười nói:
- Ngô đại nhân, ngài cũng thật không biết ngượng khi nói về Phó gia chúng ta đấy.
Tâm trạng Ngô Diên đã tốt hơn đôi chút, cười ha hả vỗ vai thuộc hạ tâm phúc:
- Hai ta đều là cá mè một lứa, cấu kết với nhau làm việc xấu cả thôi.
Phó Ngọc cũng cười theo:
- Dùng từ “cùng chung chí hướng”, “tâm đầu ý hợp”, chẳng phải nghe xuôi tai hơn sao?
Ngô Diên cười mắng:
- Lắm lời đúng không? Làm ngụy quân tử thì mệt mỏi, chi bằng làm kẻ chân tiểu nhân mới thật sảng khoái.
Phó Ngọc lắc đầu tiếc nuối:
- Lời này của Ngô đại nhân đúng là mất đi phong thái vốn có.
Ngô Diên khẽ thở dài, chuyển chủ đề:
- Chợt thấy muốn thành gia lập thất rồi.
Phó Ngọc mỉm cười nói:
- Huyện lệnh đại nhân, chẳng lẽ chốn lầu xanh câu lan của huyện Long Tuyền chúng ta cũng nên bãi bỏ lệnh cấm rồi sao? Tửu sắc nhị tự, nếu chỉ có rượu mà thiếu sắc thì thật là đơn điệu.
Ngô Diên gật đầu, nghiêm nghị nói:
- Trong đám hình đồ bị lưu đày của vương triều họ Lư kia, có không ít nữ tử thân phận tương xứng. Thay vì để bọn họ lao dịch khổ cực rồi vùi thây nơi thâm sơn cùng cốc, chẳng thà cho bọn họ thêm một con đường để lựa chọn. Tất nhiên chuyện này không thể cưỡng cầu, mấu chốt vẫn tùy thuộc vào ý nguyện của bọn họ. Phó Ngọc, sắp tới ngươi cũng không cần đi theo ta chịu ánh mắt lạnh nhạt của người đời nữa, hãy tự mình phụ trách lo liệu việc này đi.
Lần này đến lượt Phó Ngọc kinh ngạc, vừa rồi hắn chỉ vô tâm nhắc đến mà thôi, bèn nghi hoặc hỏi:
- Đại nhân nói thật sao?
Ngô Diên chỉnh lại cổ áo quan phục, cười đáp:
- Thật giả có gì quan trọng. Bao nhiêu ngọn núi được khai phá như thế, tương lai kẻ cư ngụ phần lớn là tiên gia thần tiên trong các phủ đệ. Muốn giữ chân những vị lão gia mắt cao hơn đầu, hầu bao rủng rỉnh này, để bọn họ tiêu tiền như nước ở trấn nhỏ chúng ta, chẳng lẽ lại trông cậy vào một huyện lệnh nhỏ nhoi sắp mất chức quan giám sát như ta, hay là dựa vào Phó Ngọc ngươi? Trước kia nghe tiên sinh nhà ta nói, những kẻ trên núi kia thường chẳng mấy hứng thú với dung nhan sắc đẹp của nữ nhân thế tục. Bởi lẽ so với tiên tử tu đạo, bất luận là thể xác hay linh hồn đều có sự chênh lệch một trời một vực. Như vậy, nữ nhân dưới núi muốn lọt vào mắt xanh của bọn họ, chỉ còn trông chờ vào thân phận. Ví như những cành vàng lá ngọc của vương triều sụp đổ, hay tiểu thư thế gia bị tịch biên gia sản, ít nhiều vẫn còn chút sức hút. Về điểm này, đám hình đồ vương triều họ Lư quả thực không thiếu.
Phó Ngọc đầy vẻ bất bình, lên tiếng:
- Lúc này triều đình lại muốn bổ nhiệm Đốc tạo quan mới, nếu không phải có kẻ gièm pha sau lưng thì còn là gì nữa? Hai tháng qua, đại nhân đã lặn lội khắp hơn sáu mươi ngọn núi, khuyên giải đến khô môi bỏng lưỡi với lũ cáo già kia. Từ việc động thổ thi công huyện nha và lầu Thành Hoàng, cho đến thương lượng vị trí hai miếu Văn Võ, đo đạc chuẩn bị gỗ lạt, rồi lại thu xếp cho di dân họ Lư, tất thảy chuyện lớn việc nhỏ, có ngày nào ngài được chợp mắt quá ba canh giờ? Hay cho đám đại thần triều đình chỉ giỏi múa môi múa mép, Ngô đại nhân lại bị quy cho cái danh làm việc không hiệu quả? E rằng việc bốn họ mười tộc gây khó dễ vốn là do có kẻ trong triều xúi giục, cố ý muốn con đường hoạn lộ của ngài bắt đầu tại huyện Long Tuyền, mà cũng đặt dấu chấm hết ngay tại nơi này.
Có lẽ cảm thấy lời vừa rồi quá đỗi xui xẻo, lại không thực tế, Phó Ngọc buồn bực nói tiếp:
- Ít nhất bọn họ cũng muốn đại nhân trước năm mươi tuổi không thể chưởng quản một bộ, chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng, lê từng bước chậm chạp trên con đường thăng tiến.
Đôi môi khô khốc của Ngô Diên mấp máy, nhưng cuối cùng vẫn giữ im lặng.
Phó Ngọc đột nhiên bật cười. Ngô Diên quay đầu nhìn, hỏi:
- Nhớ tới chuyện gì vui sao?
Phó Ngọc gật đầu:
- Huyện thành Long Tuyền này tuy nhỏ, nhưng thuộc hạ lại thích nơi này hơn kinh thành phồn hoa. Rượu mạnh, bánh ngọt, rồi cả bánh bao thịt mỗi sáng, chỉ cần muốn ăn là có thể tự mình đi mua, đi về một chuyến mất chưa đầy nửa canh giờ. Những lúc lòng dạ phiền muộn, ngồi trong quán rượu gọi một vò rượu mạnh, có thể tĩnh lặng ngồi suốt một canh giờ mà chẳng có ai đến quấy rầy, gọi một tiếng "Phó công tử". Thêm một bát thịt muối nhỏ, một đĩa dưa muối, chỉ mong ngày tháng cứ êm đềm trôi qua như thế. Chính vì vậy, hiện giờ thuộc hạ lại càng muốn tạo dựng chút thành tích ở nơi này, gian khổ mấy cũng không sợ.