Bình thủy tương phùng giữa dòng đời vạn biến, thường thì cũng vội vã chia ly.
Suốt dọc đường đi, lão đạo nhân Huyền Cốc Tử vẫn luôn trầm mặc, điều này khiến tiểu cô nương Tửu Nhi cảm thấy có chút không quen.
Thiếu niên chân thọt dù trong lòng không nỡ rời xa viên xà đảm thạch kia, nhưng sau một hồi do dự, vẫn chủ động dâng lên cho vị sư phụ vốn có tính khí thất thường.
Lão đạo nhân đón lấy viên đá nhẵn nhụi, cẩn thận ve vuốt một hồi lâu, rồi hiếm khi chủ động trả lại cho thiếu niên:
- Tự mình cất kỹ đi.
Thiếu niên chân thọt ngơ ngác không hiểu chuyện gì, bèn đưa mắt nhìn sang Tửu Nhi. Cô bé khẽ lắc đầu, tỏ ý bản thân cũng không đoán định được tâm tư của sư phụ.
Lão khẽ thở dài, ôn tồn nói:
- Thằng nhóc thọt, đây là duyên phận của ngươi, sư phụ không thể chiếm làm của riêng, bằng không sẽ biến thành chuyện xấu. Ngươi cho rằng vì sao thiếu niên tên là Trần Bình An kia lại phải nhờ dịch trạm gửi thư về huyện Long Tuyền? Bần đạo đoán rằng khi đến tiệm Áp Tuế hay tiệm Thảo Đầu gì đó, nếu là vi sư lấy viên đá này ra thay vì ngươi, ngày tháng của chúng ta ở đó chắc chắn sẽ chẳng hề dễ dàng. Tuy chưa hẳn đã bị người ta gây khó dễ, nhưng đừng mong có thể thuận lợi đứng vững chân, càng đừng nói tới chuyện tìm được một ngọn núi để ký thân tu hành.
Thiếu niên chân thọt "ồ" lên một tiếng. Hắn vốn không phải kẻ tâm cơ khéo léo, nên chẳng thể thấu triệt được những lắt léo này.
Lão đạo nhân xoa đầu tiểu cô nương, cảm thán:
- Hai đứa các ngươi, phúc khí thật không tệ.
Tâm tư của Tửu Nhi vốn tinh tế hơn ca ca, nàng hỏi:
- Sư phụ, nhóm người của vị tỷ tỷ kia, thân thế chắc hẳn không hề tầm thường đúng không?
Lão đạo nhân gật đầu đáp:
- Huyện Long Tuyền vốn là động tiên Ly Châu thuộc cương vực vương triều Đại Ly, sau khi vỡ tan mới rơi xuống trần gian bám rễ. Trước kia có Thánh nhân Nho gia Tề Tĩnh Xuân trấn giữ suốt sáu mươi năm. Nay nhìn những đứa trẻ kia đeo hòm sách trên vai, đứa nào đứa nấy đều thông tuệ linh mẫn, lại nói là đến thư viện Đại Tùy. Vậy con thử đoán xem, bọn họ là học trò của ai?
Tiểu cô nương lộ vẻ ngưỡng mộ:
- Học trò của Thánh nhân Nho gia, quả thực vô cùng lợi hại.
Lão đạo nhân cười nhạt nói:
- Nếu không thì tại sao Kiếm Tiên Ngụy Tấn của miếu Phong Tuyết vừa mới xuất quan, việc đầu tiên làm lại là vội vã chạy tới cứu viện? Hơn nữa, bên cạnh những đứa trẻ này còn có một vị Âm Thần đi theo hộ giá, có thể uy hiếp đến tận sơn căn thủy nguyên của nữ quỷ hung hãn kia. Bọn họ, không một ai là kẻ tầm thường cả.
Lão cảm khái thốt lên:
- Tiền đồ khôn lường, thật là khôn lường.
Cô bé tính tình vốn đơn thuần, tò mò hỏi:
- Sư phụ đã biết bên cạnh họ có cao thủ hộ vệ, vì sao còn làm việc thừa, nhắc nhở về sự hung hiểm của ác quỷ núi Tam Chi? Dù sao họ cũng chẳng cần phải lo lắng.
Lão đạo nhân theo thói quen đưa tay nhéo má cô bé, cười đáp:
- Nha đầu ngốc, đây gọi là nhân tình thuận tay, chẳng tốn lấy một xu mà vẫn làm được người tốt, tội gì không làm?
Cô bé rụt rè nói:
- Nhưng nếu người ta nhìn thấu tâm tư của sư phụ, chẳng phải là họa xà thiêm túc sao?
Lão đạo nhân trầm mặc hồi lâu, lắc đầu thở dài, cuối cùng vỗ nhẹ lên đầu cô bé:
- Sau này sư phụ phải đối xử với hai đứa các ngươi tốt hơn một chút mới được. Bao năm qua, sư phụ cứ mãi chê bai các ngươi xuất thân bần hàn, lai lịch bất minh, luôn mơ tưởng một ngày nào đó nhặt được vận may, tìm thấy một đệ tử căn cốt phi phàm ở ven đường. Chẳng ngờ khi ngoảnh lại, sư phụ mới nhận ra bản thân mình cũng đầy rẫy khuyết điểm.
Cô bé kinh ngạc xen lẫn sợ hãi, sư phụ lúc này thật quá đỗi lạ lẫm. Sắc mặt nàng hơi nhợt nhạt:
- Sư phụ, có phải người bị trúng tà rồi không? Tửu Nhi nhìn không ra nữa rồi.
Lão đạo nhân cười ha hả, đột nhiên hạ thấp giọng:
- Tửu Nhi à, lúc trước sư phụ hứa trong vòng một năm không thu lại suối bùa. Giờ thương lượng với con một chút, từ một năm đổi thành nửa năm, thấy sao? Con xem, chuyến này sư phụ đi hàng yêu trừ ma, thật đúng là đạo cao một thước, ma cao một trượng. Bị nữ quỷ kia đánh cho một trận tơi bời, chẳng những trên chiêu hồn phiên thiếu mất bốn chữ, mà ngay cả bức “Sưu Sơn Đồ” gia truyền của sư môn cũng phải dâng ra. Các con làm đồ đệ mà chẳng biết xót xa cho sư phụ, không định hiếu kính một chút sao?
Cô bé nghe vậy liền trút được gánh nặng, đây mới đúng là vị sư phụ mà nàng quen thuộc. Thế là nàng dứt khoát đáp:
- Nửa năm thì nửa năm.
Thiếu niên chân thọt cẩn thận cất viên đá kia đi, trầm giọng khẳng định:
- Đá này đã thuộc về con rồi.
Lão đạo nhân tức giận, mắng xối xả:
- Đúng là chó không bỏ được thói ăn phân!
Cô bé đưa tay che miệng cười thầm. Thiếu niên chân thọt cũng nhe răng cười theo.
Tại một nơi vắng vẻ không bóng người, vị Âm thần kia hiển lộ bản thể, nhưng diện mục vẫn hư ảo không rõ, hắc khí quẩn quanh, âm khí lạnh lẽo thấu xương. Y cất giọng khàn khàn:
- Không thể bảo vệ được các ngươi, còn khiến các ngươi bị bắt tới phủ đệ của nữ quỷ, thật hổ thẹn.
Trần Bình An vốn chẳng giỏi việc an ủi người khác, im lặng hồi lâu mới nặn ra được một câu:
- Đã tận lực là tốt rồi.
Âm Thần cười khổ:
- Dù nói thế nào, lần này ta cũng khó tránh khỏi trách nhiệm. Chỉ vì tư tâm ham muốn tu hành mà liên lụy khiến các ngươi lâm vào hiểm cảnh, thật sự khiến lòng ta bất an. Nếu các ngươi có mệnh hệ gì, cho dù sau đó ta có đánh nát thủy nguyên chân núi nơi này, liều mạng cùng chết với nữ quỷ kia thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.