Dưới tấm biển phủ đệ, vị kiếm khách trẻ tuổi theo thói quen tì khuỷu tay lên chuôi kiếm và đốc kiếm, dáng vẻ ấy tuy tùy ý nhưng chẳng hề khiến người ta cảm thấy khinh suất, khẽ cất lời:
- Sở phu nhân.
Sau tiếng gọi ấy, hắn liền im lặng, không nói thêm gì nữa.
Vị Lang trung Lễ bộ đang cầm đèn lồng cùng Thủy thần sông Tú Hoa với con thanh xà quấn quanh cánh tay, không hẹn mà cùng nín thở, đứng nghiêm chỉnh một bên.
Nữ quỷ mặc hỉ phục đỏ thắm cười nhạt, hỏi:
- Sao vậy, vị đại nhân này muốn tính sổ với thiếp thân ư?
Kiếm khách trẻ tuổi ngẩng đầu nhìn về phía chân trời nơi phi kiếm của Ngụy Tấn vừa xé toạc màn mây, chậm rãi đáp:
- Sở phu nhân không cần phải nói lẫy, ta không hề có ý đó. Chỉ là sau đây, khi đám trẻ kia rời khỏi chốn này, cùng ba thầy trò đạo sĩ mù tiếp tục hành trình về phương Bắc, hy vọng Sở phu nhân đừng gây thêm rắc rối. Bất luận ban đầu phu nhân là vô tình hay cố ý, hoàng tộc họ Tống của Đại Ly vẫn luôn ghi nhớ ân tình của phu nhân, dù sao đó cũng là hành động giúp kéo dài quốc vận. Chuyện sau đó họ Tống có lỗi với phu nhân, dù là một kẻ ngoài cuộc như ta, khi nghe về thảm án năm xưa cũng không dám nói là đầy lòng phẫn uất, nhưng chắc chắn có vài phần cảm thông.
Hai bên lại rơi vào im lặng. Nữ quỷ đưa tay vuốt lại lọn tóc mai đen nhánh, để lộ vẻ yểu điệu dịu dàng của nữ tử, nàng híp mắt cười nói:
- Tiếp theo, đại nhân hẳn là muốn nói hai chữ "nhưng mà" rồi nhỉ.
Kiếm khách trẻ tuổi quả nhiên gật đầu:
- Nhưng mà, chuyện Sở phu nhân lạm sát văn nhân thư sinh, càng về sau càng khó lòng che giấu, giống như sự việc ngày hôm nay vậy. Hoàng đế bệ hạ suy tính thế nào, ta không dám lạm bàn, nhưng nếu còn nghe tin có người đọc sách nào mất tích tại nơi này, ta sẽ đích thân tới thăm, tự tay áp giải Sở phu nhân vào thủy lao Đại Ly. Phu nhân yên tâm, bệ hạ tuy trọng tình cảm nhưng chắc chắn càng coi trọng quy củ hơn. Huống hồ, tình nghĩa sâu nặng đến đâu cũng có ngày cạn kiệt.
Hắn khẽ thở dài, ánh mắt chân thành:
- Sở phu nhân, dù phu nhân có tin hay không, ta cũng chẳng mong ngày đó xảy ra.
Nữ quỷ đưa mắt nhìn về phương xa, hai ngón tay khẽ vân vê tà áo cưới. Hiếm khi nàng có tâm trạng ôn hòa như thế, khẽ giọng đáp:
- Chỉ dựa vào việc ngươi chấp nhận hạ mình nói chuyện với một thiếu niên như vậy, ta tin lời ngươi.
Nàng im lặng hồi lâu, sắc mặt dần trở nên lạnh lẽo:
- Hiện tại ta có thể cam đoan không tàn hại thư sinh qua đường. Nhưng mong ngươi hiểu cho, một khi ta vô tình bắt gặp đám người đọc sách du sơn ngoạn thủy kia, chưa chắc đã có thể kiềm chế được bản thân. Ta cũng không cầu xin ngươi thương xót, chỉ muốn nói vài lời can tâm tình nguyện mà thôi. Đến lúc đó xử trí ra sao tùy thuộc vào ngươi, là ta bị ngươi bắt đi ném vào thủy lao, hay là ta đánh gãy sơn căn thủy mạch nơi này trước, đôi bên cứ dựa vào bản lĩnh mà nói chuyện, hậu quả tự gánh lấy.
Vị kiếm khách trẻ tuổi mỉm cười đáp:
- Được thôi.
Thủy thần sông Tú Hoa đứng bên cạnh muốn nói lại thôi.
Trước khi rời đi, vị kiếm khách trẻ tuổi dặn dò vị thủy thần nọ:
- Không cần phải che che giấu giấu nữa, ngươi cứ dứt khoát nói rõ sự thật cho Sở phu nhân biết đi. Đã nhiều năm trôi qua như vậy, thực ra Sở phu nhân cũng nên biết chân tướng từ lâu rồi. Mọi trách nhiệm cứ đổ lên đầu ta, ngươi không cần lo lắng triều đình sẽ trách tội.
Thủy thần chắp tay, trầm giọng nói:
- Đa tạ đại nhân. Sau này nếu đại nhân có việc tư cần sai bảo, tại hạ dù phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng chẳng từ nan!
Kiếm khách trẻ tuổi phất tay áo, sau đó dẫn theo Hàn lang trung ngự phong rời đi.
Sở phu nhân vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn vị chính thần sông nước vốn rất được triều đình Đại Ly tín nhiệm này, trong lòng không khỏi nảy sinh chán ghét. Nàng không có ý mời hắn vào phủ làm khách, nhưng cũng chẳng buồn lên tiếng đuổi người.
Thủy thần sông Tú Hoa sải bước lên bậc thềm, tùy ý ngồi xuống rồi nói:
- Biết cô luôn xem thường hạng võ phu thô lậu như ta, vậy ta xin nói ngắn gọn thôi. Vị lang quân mà cô đã trao gửi tâm tình năm xưa kỳ thực không hề phụ lòng cô. Chỉ là triều đình Đại Ly vì đại cục, lo sợ cô rời khỏi nơi này sẽ không thể trấn áp được tàn dư khí vận của nước Thần Thủy do núi Kỳ Đôn cầm đầu, nên mới giấu kín chân tướng, cố ý khiến cô hiểu lầm vị thư sinh kia.
Tay áo Sở phu nhân phất phới, đôi mắt đỏ rực, huyết lệ không ngừng rỉ ra từ khóe mắt, nhưng thần sắc vẫn bình thản lạ thường:
- Chuyện đến nước này, ngươi còn muốn lừa gạt ta sao? Thật sự coi ta là đứa trẻ lên ba chắc? Tuy rằng sau khi hắn rời đi, ta chưa từng bước ra khỏi vùng sông núi này, cũng chẳng tới huyện thành Uyển Bình hay trấn Hồng Chúc để thưởng ngoạn phong cảnh nhân gian, nhưng chuyện hắn đến thư viện Quan Hồ năm xưa, ta cũng chẳng phải kẻ tai điếc mắt lòa. Biết bao kẻ sĩ đi qua nơi này, không ít người vô tình nhắc tới chuyện đó, vì vậy ta biết, biết rất rõ là đằng khác. Đến cuối cùng, hắn đã đem lòng yêu một nữ tử khác.
Sở phu nhân khẽ nỉ non:
- Ta biết, một khi hắn đã yêu ai, nhất định sẽ dốc hết lòng dạ.
Thần sắc Thủy thần sông Tú Hoa vẫn không chút gợn sóng:
- Vậy chắc hẳn cô cũng biết, với tư cách là đệ nhất tài tử của Đại Ly dựa vào thực lực chân chính để thi đỗ vào thư viện, hắn đã bị đám người ở thư viện Quan Hồ cấu kết hãm hại thê thảm đến mức nào. Ban đầu, bọn chúng cố ý tâng bốc, có kẻ âm thầm vung tiền như rác, mời danh kỹ nổi tiếng nhất chốn thanh lâu giả vờ ngưỡng mộ tài hoa của hắn, giúp hắn vang danh thiên hạ. Lại còn sắp xếp cho đại nho của vương triều lân cận cố ý kết giao vong niên với hắn, khiến cho mỗi bức mặc bảo của hắn đều có giá trị liên thành. Vô số thủ đoạn đan xen chặt chẽ, khiến hắn chỉ còn cách vị trí Quân tử đầu tiên của Đại Ly được Nho gia học cung công nhận đúng nửa bước chân.
- Nhưng ngay sau đó, lại có kẻ vu cáo hắn đạo văn, nàng hoa khôi kia cũng đăng đàn mắng nhiếc hắn là kẻ vô liêm sỉ. Mấy vị văn hào đức cao vọng trọng đồng loạt công kích đạo đức và văn chương của hắn, chụp cho hắn cái mũ "ngụy quân tử", mắng hắn là nỗi sỉ nhục của thư viện Quan Hồ. Chỉ trong một đêm, tình thế đảo ngược hoàn toàn, danh tiếng tiêu tan như mây khói, một đại tài tử vốn đang hăng hái cứ thế mà hóa điên.