Ngụy Tấn mỉm cười hỏi:
- Ngươi chính là vị kia của Mặc gia sao?
Sắc mặt vị kiếm khách trẻ tuổi không mấy tự nhiên, thầm nghĩ: "A Lương tiền bối, ngài không thể nói rõ tên tuổi ra sao?"
Hắn nói với Ngụy Tấn:
- Xin hãy chờ một lát.
Sau đó hắn quay sang nữ quỷ đang ẩn thân trong tấm biển, nhíu mày nói:
- Sở phu nhân, sự tình đã đến nước này, cô có thể bày tỏ chút thành ý được chăng?
Hồn phách nữ quỷ ẩn náu trong tấm biển vàng gật đầu, ngay sau đó, màn trời dần dần tan biến. Đây là dấu hiệu ranh giới núi sông tiêu tán, tựa như dân làng quê mở cổng đón khách vào nhà.
Dẫu kiến thức nông cạn, nàng cũng đã nghe qua đủ loại sự tích truyền kỳ về người này. Y vốn xuất thân từ nhánh hiệp khách của Mặc gia, cùng với một vị Cự tử tông môn thân phận hiển hách đến nương nhờ họ Tống của vương triều Đại Ly, lập tức được hoàng đế tôn làm thượng khách. Hiện nay y là một trong những vị "người gác cổng" tôn quý của kinh thành Đại Ly, là nhân vật mấu chốt để Đại Ly chấn nhiếp các thế lực trên núi. Nghe đồn khi nhàn rỗi, người này thường một mình chu du thiên hạ, mỗi khi gặp được kỳ quan sơn thủy lại luyện hóa chúng thành kiếm ý của riêng mình.
Vị Lang trung Lễ bộ và Thủy thần sông Tú Hoa hiện thân trên đường, lần lượt ôm quyền thi lễ với vị kiếm khách trẻ tuổi. Kiếm khách chỉ gật đầu đáp lễ, đủ thấy địa vị siêu nhiên của y tại vương triều Đại Ly.
Vị Âm thần kia cũng đứng cạnh Trần Bình An, sát khí ngút trời. Vừa rồi thiếu chút nữa lão đã liều mạng hy sinh tu vi đạo hạnh, quyết tâm đánh gãy sơn căn nơi này, muốn cùng nữ quỷ kia cá chết lưới rách. Một khi sơn căn nứt vỡ, cũng đồng nghĩa với việc bùa hộ mệnh của nữ quỷ không còn, hoàn toàn mất đi khả năng đối kháng với tu sĩ cảnh giới thứ mười.
Từ trong tấm biển, một cánh tay trắng ngần như ngọc vươn ra, bộ hỉ phục dưới đất khẽ lay động rồi bay về phía đó. Khi nữ quỷ chui ra khỏi tấm biển, nàng đã khoác lên mình bộ hỉ phục này. Lúc trước, dẫu thân thể bị hai kiếm của Ngụy Tấn từ Thần Tiên đài chém làm bốn mảnh, rơi vào tình cảnh hiểm nghèo, nàng vẫn không quên giữ cho bộ hỉ phục được vẹn toàn, đủ thấy nàng trân trọng nó đến mức gần như điên cuồng.
Sau khi nữ quỷ đáp xuống đất, nàng vô tình liếc thấy những chiếc hòm sách sau lưng đám trẻ. Ánh mắt nàng lập tức biến đổi, khí tức tà ác trên người tăng vọt, dù đã cố gắng kiềm chế nhưng sự dị thường này vẫn lộ rõ mồn một.
Kiếm khách trẻ tuổi khẽ thở dài, nhìn về phía thiếu niên giày cỏ từng gặp mặt trên thuyền sông Tú Hoa, chân thành khẩn cầu:
- Có thể phiền các vị tạm thời cất ba hòm sách kia đi được không? Oán niệm của Sở phu nhân này đối với giới nho sĩ chính là nguyên nhân năm xưa nàng từ bỏ thần vị chính thống của sơn thủy, ngọn nguồn bên trong thật sự là một lời khó nói hết. Trần Bình An, hy vọng các ngươi có thể giơ cao đánh khẽ, nể tình chưa gây ra đại họa mà bỏ qua ân oán lần này, thấy thế nào?
Y lại ngẫm nghĩ một chút, mỉm cười nói:
- Nếu được, chỉ cần để ta thi triển một chút chướng nhãn pháp là được rồi.
Trần Bình An gật đầu đáp:
- Được.
Chẳng mấy chốc, ba chiếc hòm sách nhỏ màu xanh biếc đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Tất nhiên, nếu Luyện Khí sĩ tập trung quan sát kỹ lưỡng, chúng vẫn sẽ hiện ra nguyên hình.
Cuối cùng, vị kiếm khách trẻ tuổi dời tầm mắt sang Ngụy Tấn, vị tu sĩ Thượng Ngũ Cảnh trẻ tuổi nhất Đông Bảo Bình Châu, hơn nữa còn là một kiếm tu với chiến lực thường vượt xa một cảnh giới.
Bốn mươi tuổi đã bước chân vào Thượng Ngũ Cảnh, bất kể đặt ở đại châu nào, dù là Trung Thổ Thần Châu mênh mông bát ngát, cũng đều là thiên tài xuất chúng khiến người đời kinh hãi.
Theo lời các tu sĩ trên núi, trong thế hệ “trẻ tuổi”, Ngụy Tấn của miếu Phong Tuyết và Tống Trường Kính của Đại Ly xứng danh là hai viên song ngọc Nam Bắc. Hiện nay, một người đã bước vào cảnh giới thứ mười một của kiếm tu, một người đạt tới cảnh giới thứ mười - cực hạn của võ đạo trong truyền thuyết, quả nhiên đều không phụ sự kỳ vọng. Hai người “một văn một võ”, thành tựu tương lai thật không thể đo lường.