Một đường kiếm phá toang màn trời, rơi xuống đại lộ trước cổng phủ đệ.
Kiếm khí tựa sao chổi kéo theo vệt sáng dài, sau khi phá vỡ kết giới tiến vào nơi này vẫn trường cửu không tan, hệt như ánh dương rực rỡ xuyên qua song cửa, chiếu rọi vào căn phòng u ám.
Con lừa trắng như gặp lại cố nhân nơi đất khách quê người, hưng phấn chạy quanh thanh kiếm.
Nữ quỷ mặc hỉ phục thoáng kinh ngạc. Với thân phận chủ nhân của vùng sông núi này, nàng cảm nhận uy lực của đường kiếm kia rõ rệt hơn bất kỳ ai. Chân núi rung chuyển, hơi nước sục sôi, nếu không nhờ nàng kịp thời dùng khí tức bao phủ phủ đệ phía sau, e rằng gần ngàn chiếc đèn lồng trong phủ đã bị dập tắt quá nửa.
Nữ quỷ vừa kinh hãi vừa giận dữ, nàng chẳng buồn liếc nhìn nơi phi kiếm hạ cánh, mà chỉ nhìn chằm chằm vào lỗ hổng không thể bù đắp trên bầu trời âm u. Cùng lúc đó, trên lớp hỉ phục đỏ tươi xuất hiện từng giọt máu thắm, tựa như nước đọng trên lá sen, sau đó tụ lại càng lúc càng nhiều, dệt thành một màn máu đỏ thẫm.
Nữ quỷ vung mạnh hai ống tay áo, ngẩng đầu quát lớn:
- Kẻ nào to gan dám tự tiện xông vào nơi này, chết! Kiếm tiên ngông cuồng, ta sẽ lấy đầu ngươi trồng vào vườn hoa, khiến ngươi sống không bằng chết suốt trăm ngàn năm!
Một tràng cười sảng khoái từ nơi xa xăm vọng lại, cuối cùng ngưng tụ trên thanh phi kiếm kia. Giọng nói ôn hòa mang theo phong vị độc đáo, tựa như công tử thế gia đang đàm luận chuyện phong hoa tuyết nguyệt, khiến người nghe có cảm giác như tắm mình trong gió xuân, nhưng từ ngữ lại chẳng hề che giấu hào khí ngút trời:
- Cô nương xin hãy đợi cho. Thân xác tại hạ chưa hoàn toàn ổn định, không sao bì kịp tốc độ của phi kiếm. Chỉ là chẳng hay vườn hoa của cô nương phong cảnh thế nào...
- Nơi đó không lớn, phong cảnh cũng chẳng có gì đặc sắc, nhưng đủ để trồng cái đầu của ngươi là được!
Sắc mặt nữ quỷ vốn dĩ nhợt nhạt, giờ đây lại chuyển sang màu xanh tím âm trầm, nụ cười đầy dữ tợn. Hai dòng nước đỏ tươi từ trong ống tay áo rộng thênh thang cuồn cuộn tuôn ra, xông thẳng về phía lỗ hổng trên màn trời.
Có người cất cao giọng:
- Kiếm tới, tà lui!
Màn trời dày đặc rung chuyển dữ dội. Hai dòng máu đang chảy ngược lên đỉnh không trung trong nháy mắt nổ tung, hóa thành một cơn mưa máu trút xuống. Thân hình nữ quỷ run rẩy, nàng khẽ vung tay áo, vô số hạt mưa máu liền bị thu sạch vào trong.
Một nam tử trẻ tuổi mặc trường bào trắng muốt từ trên trời đáp xuống, toàn thân bao phủ trong một tầng khí tức mịt mờ, tựa như hơi nước mặt hồ, lại giống gió lộng đỉnh cao. Người này buộc tóc giản dị, không cài trâm cũng chẳng đội mão, hai ngón tay khép lại làm kiếm chỉ, quanh thân quấn quýt một luồng kiếm khí hùng hậu cỡ bắp tay, sáng ngời chói mắt như bạch giao đang uốn lượn. Những luồng âm khí tà mị và huyết tinh gặp phải kiếm khí này đều lập tức tan biến sạch sành sanh.
Nam tử anh tuấn tiêu sái, diện mạo thoạt nhìn chưa tới ba mươi, nhẹ nhàng đáp xuống giữa nhóm người Trần Bình An và nữ quỷ áo cưới. Thanh phi kiếm trên mặt đất lập tức lướt tới bên cạnh y, mũi kiếm chỉ thẳng vào tấm hoành phi "Tú Thủy Cao Phong" treo trên cửa phủ.
Nam tử thu hồi kiếm chỉ, luồng kiếm khí hùng hậu ngưng tụ như thực chất khẽ khựng lại. Y quay đầu nhìn, bắt gặp tiểu cô nương mặc áo bông đỏ đang đeo tráp sách nhỏ, lúc này mới sực nhớ ra một vật cũ bên mình nhiều năm nay đã không còn thuộc về mình nữa. Y lập tức nở nụ cười rạng rỡ, khẽ vẫy tay một cái, tráp sách bằng trúc xanh của Lý Bảo Bình liền rung rinh, hồ lô bạc nhỏ giấu bên trong lay động, một thanh phi kiếm trắng muốt như tuyết chỉ dài hai tấc vút ra khỏi dưỡng kiếm hồ lô. Luồng kiếm khí kia có vẻ bất đắc dĩ chui tọt vào trong phi kiếm, sau đó thanh kiếm nhỏ lại lướt nhanh vào ấn đường của y, nhoáng lên rồi biến mất.
Vị kiếm tiên nọ dụi dụi ấn đường, trêu chọc:
- Sau này chúng ta cứ xem tứ hải vi gia, ngươi cũng chẳng phải tiểu nương tử nơi khuê các, hà tất cứ phải trốn trong lầu không chịu ra ngoài.
Con lừa trắng lộc cộc chạy đến bên cạnh nam tử, thân thiết dùng đầu cọ vào bả vai đối phương.
Y mỉm cười đưa tay xoa đầu nó: