Phía trước phủ đệ treo một tấm hoành phi đề bốn chữ "Tú Thủy Cao Phong".
Lão đạo nhân bị trọng thương, có lẽ cảm thấy đại hạn đã gần, bắt đầu lẩm bẩm những lời điên rồ như kẻ mất trí.
Trong hai ống tay áo của Lâm Thủ Nhất kẹp chặt hai lá bùa "Bàn Trung Châu" và "Hỏa Vũ", giờ đây chỉ có thể dốc hết sức mình, còn lại đành phó mặc cho ý trời.
Trần Bình An lẳng lặng điều khiển luồng khí long trong cơ thể tuần hoàn đến hai huyệt vị kia. Chỉ cần "hỏa long" mang theo hơi ấm áp chảy trôi không ngừng trong kinh mạch, chứng tỏ hai luồng kiếm khí li ti kia vẫn còn đó, chưa xảy ra điều gì bất trắc.
Lần này hắn cảm giác rằng, chỉ một luồng kiếm khí e là chưa chắc đã hạ sát được nữ quỷ áo cưới kia.
Vậy thì dùng cả hai!
Sau đó dẫu có xót xa đến chết, vẫn còn tốt hơn là phải mất mạng thật sự.
Nghĩ đến đây, gương mặt của thiếu niên vốn tính chi li bỗng trở nên đanh lại, sát khí đằng đằng.
Lý Hòe phát hiện con lừa trắng bên cạnh cứ liên tục giậm chân xuống đất, lúc ở trên đường núi thì bồn chồn bất an, giờ đây lại tỏ vẻ hớn hở vui mừng. Ngay cả khi nữ quỷ áo cưới xuất hiện trên bậc thềm ngoài đại môn, nó cũng chỉ hơi khựng lại đôi chút.
Nữ quỷ cúi đầu nhìn bộ hỉ phục đỏ tươi đã rách rưới vài chỗ, kìm nén cơn thịnh nộ ngút trời, đưa mắt nhìn về phía đám thiếu niên thiếu nữ, thân hình lướt nhẹ đáp xuống.
Nàng khẽ nghiêng mình hành lễ, giọng nói ôn tồn:
- Hoan nghênh chư vị đã đến thăm phủ, cứ gọi ta là Sở phu nhân. Đáng tiếc lang quân nhà ta đi xa chưa về, đành để thiếp thân ra tiếp đón chư vị.
Trên núi Kỳ Đôn, bên trong rừng trúc nhỏ có trận pháp che giấu thiên cơ, Ngụy Bách đã thừa cơ khôi phục lại thần vị Sơn thần. Hắn nhìn đống trúc xanh chất cao như núi, thảy đều bị A Lương dùng một đao chặt đứt. Tuy rằng trong cơn sóng gió này, thu hoạch của hắn vượt xa tổn thất, nhưng khi tận mắt chứng kiến những cây trúc xanh đã hấp thụ linh khí núi Kỳ Đôn suốt ngàn năm nay nằm ngổn ngang dưới đất, tựa như những trang tuyệt thế giai nhân bị chém ngang lưng, hắn vẫn không khỏi cảm thấy bùi ngùi.
Chiếc kim khuyên bên tai hắn đã được pháp thuật che đậy, dẫu có hiển lộ chân thân trong lãnh địa của mình thì con hắc xà kia cũng chẳng thể dò xét được. Lúc này, hắn khẽ búng ngón tay vào tai, những đoạn trúc trên mặt đất lập tức lần lượt biến mất không tì vết.
Sau khi thu xếp ổn thỏa, Ngụy Bách rời khỏi rừng trúc. Đập vào mắt y là con hắc xà đang nơm nớp lo sợ, thu mình lại ở cách đó không xa, bên cạnh là một vị kiếm khách trẻ tuổi đeo kiếm ngang sau hông. Ngoài ra còn có một “người quen” đang cầm bầu rượu dốc cạn, chính là vị cao thủ Đại Ly từng bị A Lương đánh văng về núi Kỳ Đôn. Y chỉ biết người này họ Lưu, cuối cùng được vị kiếm khách kia cõng đi.
Ngụy Bách thầm kinh ngạc. Cách đây không lâu đối phương còn thoi thóp bên bờ vực cái chết, vậy mà lúc này dù sắc mặt vẫn còn đôi phần uể oải, nhưng đã có thể đi lại tự nhiên. Cho dù có tu luyện bí thuật rèn luyện thân thể thượng thừa đi chăng nữa, cũng chẳng thể có thần hiệu đến mức này.
Tuy nhiên, trên con đường tu hành, kẻ có thể bước chân vào hai cảnh giới cuối của Trung Ngũ Cảnh, ai mà chẳng nắm giữ dăm ba bản lĩnh hộ thân. Ngụy Bách đương nhiên sẽ không đường đột dò hỏi, bởi lẽ từ xưa đã có quy củ: “Không hỏi tuổi đạo sĩ, chẳng hỏi họ nhà sư”.
Người đàn ông vạm vỡ kia lau vệt rượu nơi khóe miệng, trầm giọng nói:
- Thổ địa lão nhi núi Kỳ Đôn, ta tên Lưu Ngục. Mặc dù nhìn ngươi vẫn chẳng thuận mắt, nhưng ơn cứu mạng này sau này nhất định sẽ báo đáp. Nếu có việc gấp cần nhờ vả, cứ việc bóp nát lệnh bài này. Chỉ cần khi đó Lưu Ngục ta không vướng bận quân lệnh triều đình, dù có đang ở thành Lão Long tận cùng phía nam Đông Bảo Bình Châu, ta cũng sẽ tức tốc tìm đến.
Dứt lời, hắn tùy tay ném ra một miếng lệnh bài bạch ngọc trắng muốt như mỡ dê. Ngụy Bách đưa tay đón lấy, mỉm cười nói:
- Ân oán phân minh, hành sự lỗi lạc, lại nắm giữ cả lệnh bài Thái Bình Vô Sự của “Binh gia sơn miếu” này, chẳng lẽ Lưu Ngục ngươi là tu sĩ của miếu Phong Tuyết hay núi Chân Vũ?