Dọc hai bên đường mòn giữa núi, những chiếc đèn lồng giấy trắng vốn lơ lửng vô định bỗng chốc hóa thành màu đỏ bầm, đung đưa chập chờn theo gió. Máu tươi bên trong sôi trào như nước nóng, những giọt máu bắn tung tóe va vào thành đèn, phát ra những tiếng lộp bộp rợn người.
Nữ quỷ vận hỷ phục đỏ rực nức nở nghẹn ngào, đôi tay vẫn che kín mặt không chịu buông xuống, dường như chẳng hề để vị Âm thần kia vào mắt.
Âm thần tâm niệm khẽ động, dùng bí thuật truyền âm nói với Lâm Thủ Nhất, dặn dò thiếu niên khi có cơ hội hãy lập tức sử dụng Phá Chướng phù thuộc loại sơn bùa. Tiếp đó, ông ta sẽ dốc sức kiềm chế nữ quỷ, một khi phá vỡ được "Hoàng Tuyền lộ" này, hãy dẫn theo nhóm người Trần Bình An rời núi ngay lập tức, không cần bận tâm đến ông ta. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được đi theo con đường dưới chân này nữa, hãy bảo Trần Bình An dùng thanh Tường Phù kia chém mở một lối đi mới.
Lâm Thủ Nhất khẽ gật đầu đáp ứng, sau đó hỏi thầm có cần để lại thanh đoản đao Tường Phù kia không. Âm thần lắc đầu, bảo rằng kiếm khí trên đao quá nặng, bản thân ông ta không thể cầm nổi, dùng nó để mở đường là vẹn cả đôi đường. Cỏ cây một khi dính phải luồng kiếm khí quang minh chính đại, rực rỡ như nhật nguyệt ấy, vốn dĩ đã là khắc tinh của âm vật, sẽ khiến đối phương khó lòng thi triển những mưu chước nham hiểm.
Nữ quỷ áo cưới khẽ gạt tay, để lộ dung nhan nhợt nhạt không chút huyết sắc, cười gằn nói:
- Lúc trước không mời mà đến, giờ lại muốn không từ mà biệt, đó đâu phải là hành vi của bậc quân tử?
Gương mặt Âm thần trở nên mờ ảo, tựa như sáp nến nhanh chóng tan chảy, cuối cùng hóa thành một luồng khói đen đặc quánh như mực, cuồn cuộn lao về phía nữ quỷ.
Nữ quỷ vung tay lên, ống tay áo xòe rộng như cánh chim che chắn trước người.
Thế nhưng chỉ trong nháy mắt, nàng ta vẫn bị hất văng ra xa bảy tám trượng. Trên đường lùi lại, những chiếc đèn lồng đỏ thắm liên tiếp nổ tung. Máu tươi trong đèn không hề bắn tung tóe ra xung quanh, mà lại cuộn chảy về phía nữ quỷ đang bị Âm thần đẩy lui, tựa như chim én về tổ. Cảnh tượng này giống hệt như chiếc phướn gọi hồn của lão đạo nhân, đang thu nạp tinh hoa hồn phách còn sót lại của lũ âm vật.
Lâm Thủ Nhất trầm giọng nói:
- Chuẩn bị đi theo ta, rời khỏi con đường núi này rồi tính tiếp. Trần Bình An, lát nữa chúng ta phải chém mở một lối đi mới giữa rừng cây, Âm thần tiền bối dặn ngươi hãy dùng thanh Tường Phù đao kia dẫn lối.
Trần Bình An gật đầu đáp:
- Để ta cõng lão đạo nhân, không thể thấy chết mà không cứu được.
Lão đạo nhân mù lòa đang nằm cách đó mười mấy bước, hơi thở đã thoi thóp, tính mạng treo đầu sợi tóc.
Trần Bình An lao nhanh như tên bắn, cõng lão đạo nhân khốn khổ lên lưng, rồi dứt khoát xoay người chạy đi.
Lâm Thủ Nhất đứng lặng, hai ngón tay kẹp lấy một lá bùa giấy vàng, thấp giọng niệm chú.
Đây là Phá Chướng phù, một loại trong Sơn Thủy phù. Theo lời giải thích của vị Âm thần kia, Sơn Thủy phù có tới muôn hình vạn trạng, là vật bất ly thân của luyện khí sĩ khi vào núi xuống sông, nhằm tránh lâm vào cảnh mất phương hướng mà dân gian thường gọi là quỷ dẫn đường. Thực chất, đây là biện pháp đề phòng vô tình lạc vào hộ sơn trận pháp do các đồng đạo âm thầm bố trí, hoặc bị lũ sơn quỷ yêu tinh có đạo hạnh thâm hậu trêu chọc. Đặc biệt là khi tiến vào những nơi như di chỉ cổ chiến trường hay bãi tha ma, tu sĩ bình thường nếu không mang theo vài lá Phá Chướng phù, Dương Khí phù hay Tĩnh Tâm phù, thì chẳng khác nào tự dấn thân vào chỗ chết.