Lão đạo nhân mù lòa tay cầm kiếm gỗ đào, mũi kiếm chỉ thẳng tắp vào nữ quỷ áo cưới, trầm giọng hỏi:
- Rốt cuộc là yêu tà hay quỷ mị?
Nữ quỷ khẽ xoay chuôi ô, một mình đứng trên đường núi phía xa, toát ra vẻ cô tịch khôn cùng. Trên đường đi tới, gấu váy đã lấm lem bùn đất, chẳng rõ vì sao nàng lại không thi triển yêu thuật, dùng vô hình chướng khí trong rừng sâu núi thẳm để ngưng tụ thành y phục không vướng bụi trần. Bộ áo cưới đỏ tươi trên người nàng hiển nhiên là tơ lụa thực thụ, nói không chừng còn là tác phẩm của danh gia thủ nghệ dưới núi.
Vừa rồi nữ quỷ đưa tay lột bỏ lớp da mặt, lúc này bàn tay chậm rãi nhấc lên, một lần nữa khôi phục lại dung nhan trắng bệch, tựa như khuê các tú nữ xinh đẹp chốn nhân gian. Nếu không phải sắc mặt mang vẻ bệnh tật, thực ra nàng cũng chẳng khác chi thiếu nữ bình thường trong thế tục. Ở khoảng cách gần như vậy, ngay cả đạo nhân mù lòa cũng không cảm nhận được chút yêu khí nào trên người nàng.
Loại đại yêu tu vi thâm hậu nhường này, thực tế khi du ngoạn chốn nhân gian thành thị đã không còn trở ngại, chỉ cần không chủ động tiếp cận Thành Hoàng các cùng nhị miếu Văn Võ, sẽ không bị thế lực nhân gian trấn áp. Đương nhiên, tiền đề là đại yêu này phải biết thu liễm khí tức, áp chế sát tâm, không gieo rắc tai ương cho thế gian.
Nữ quỷ khẽ nhếch môi, cánh môi chẳng hề mảy may lay động nhưng giọng nói lại tự vang lên:
- Đạo trưởng một lòng trảm yêu trừ ma, tích lũy vô lượng công đức, thế nên thiếp thân mới tìm đến đây. Cái gọi là Ngũ Lôi chính pháp của đạo trưởng, thiếp thân quả thực mỏi mắt mong chờ.
Trong lòng lão đạo nhân càng lúc càng kinh hãi. La bàn Điên Đảo trong tay áo lão tổng cộng có bốn tầng, phân biệt nhắm vào yêu quái, ma quỷ, âm vật và sơn thủy thần linh. Ngoại trừ tầng yêu quái, ba tầng còn lại đều đang xoay chuyển kịch liệt. Điều này chứng tỏ kẻ trước mắt có thân phận vô cùng khôn lường, rất có thể lúc sinh thời là một đại yêu tu đạo hữu sở thành, sau khi chết hóa thành lệ quỷ hoành hành một phương, nhưng trước khi hoàn toàn sa vào tà đạo lại từng có tư cách được sắc phong làm sơn thủy thần linh.
Trong lòng lão thầm kêu khổ không thôi. So với con quỷ âm hiểm ở núi Tam Chi, kẻ trước mắt này còn khó đối phó hơn gấp bội. Lão cố giữ vẻ mặt bình thản, nhịp tim không loạn, cốt để nữ quỷ chẳng thể nhận ra sự chột dạ của mình. Lão chậm rãi thu hồi thanh đào mộc kiếm để bày tỏ thiện ý, rồi cười vang nói:
- Vị tiểu thư này yêu khí nồng đậm, quả có khí độ của bậc trấn giữ một phương. Bần đạo dùng tâm nhãn quan sát, thấy trên người tiểu thư sát khí rất nhạt, tội nghiệt không nhiều, chỉ có một chút oán khí quanh quẩn không tan, hẳn là di chứng từ nhiều năm trước, chẳng đáng nhắc tới. Bần đạo vốn là một kẻ tán tu nơi dân dã, cũng có thể coi là nửa người đồng đạo với tiểu thư. Đồ đệ nhà ta vụng về gây ra hiểu lầm, làm nhiễu loạn thanh tu của tiểu thư, thật đắc tội, đắc tội quá.
Nữ quỷ mặc hỷ phục vốn vẫn ngẩng đầu nhìn chiếc ô giấy dầu, chợt dời mắt, nhìn chằm chằm vào vị đạo sĩ vân du tinh thông lôi pháp kia, lần này nàng trực tiếp mở miệng:
- Tiểu thư? Ngươi không thấy y phục trên người ta sao? Phải gọi là phu nhân!
Bốn chữ sau cùng, nữ quỷ gần như rít lên đầy oán hận.
Tức thì, mưa sa bão táp trút xuống, gió núi gầm rít liên hồi.
Nữ quỷ khép chiếc ô giấy dầu lại, một tay cầm cán, một tay khẽ vuốt ve mặt ô, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mưa, nhưng gương mặt đang nhìn về phía ba thầy trò lại không ngừng vặn vẹo biến dạng:
- Quả nhiên là kẻ mù, một lão già mù lòa! Ngươi bảo có thể dùng tâm nhãn quan sát đúng không? Thiếp thân vừa hay dẫn ngươi về phủ, để hạng đạo sĩ mũi trâu manh tâm bất lương như ngươi biết thế nào là nỗi đau thấu tim gan.
Lão đạo nhân muốn xoa dịu bầu không khí căng thẳng, thở dài nói:
- Phu nhân hà tất phải hùng hổ dọa người như thế? Chẳng lẽ chuyện này không thể thương lượng hay sao?
Nữ quỷ bắt đầu chậm rãi tiến về phía trước, từng bước giẫm lên con đường mòn lầy lội. Nàng một tay cầm ô, một tay khẽ vén tà váy, để lộ đôi giày thêu lấm lem sũng nước, mỉm cười nói:
- Đạo pháp chẳng tinh thông lại còn nảy sinh ác ý, chết đi là tốt nhất, chết đi là tốt nhất. Tránh để sau này làm lỡ dở lang quân nhà ta đèn sách, làm lỡ mất đường công danh của chàng...
Đến đoạn cuối, nữ quỷ hạ giọng rủ rỉ, ánh mắt chợt trở nên dịu dàng lạ thường. Những lời thì thầm nhỏ nhẹ ấy nhanh chóng bị vùi lấp trong tiếng mưa gió gào thét.
Đạo nhân mắt mù hừ lạnh một tiếng:
- Vị phu nhân này, chẳng lẽ thật sự muốn cùng bần đạo cá chết lưới rách, ngọc nát đá tan sao?
Nhận thấy tình hình đã đến nước không chết không thôi, lão đạo nhân vốn chu du bốn phương mấy chục năm, từng đi qua gần nửa Đông Bảo Bình Châu, cũng chẳng phải hạng người sợ phiền nhiễu, bèn quát khẽ:
- Tiểu tử què, chỉ cần lần này hợp sức lui địch, bần đạo hứa với ngươi, một năm tới Tửu nhi không cần phải nộp linh phù nữa.
Thiếu niên chân thọt gật đầu, đưa tay nắm lấy cán chiêu hồn phiên có đề tám chữ “Hàng yêu phục quỷ, trừ ma vệ đạo”, trầm giọng đáp: