Sau khi trải qua cơn sóng gió này, chủ thuyền lập tức chạy đến ân cần đón tiếp, nói rằng đã chuẩn bị cho các vị quý khách một gian phòng nhã nhặn ở tầng hai. Gã còn đon đả bảo rằng dù có dắt theo con lừa vào đó cũng chẳng sao, trái lại còn là vinh hạnh cho con thuyền nhỏ này của gã. Lại có một số hào kiệt vì ngưỡng mộ mà tìm đến, phần lớn đều đeo đao chứ không mang kiếm, hiển nhiên là muốn tới kết giao bằng hữu.
Trần Bình An vốn không thạo việc ứng đối, đều do Lâm Thủ Nhất đứng ra khéo léo khước từ. Dù sao Lâm Thủ Nhất cũng xuất thân từ phủ Giám sát quan, phong thái ung dung, lời lẽ thỏa đáng, dù là lời từ chối cũng khiến người nghe vui vẻ rời đi.
Kiếm khách Bạch Kình nọ là một tán tu có chút danh tiếng tại phía nam Đại Ly. Thanh bội kiếm của y là một món pháp khí chính tông tên gọi Linh Hư, vốn là thần binh lợi khí của một nhánh Phù lục thuộc Đạo gia. Tương truyền đó là di vật của một vị cao nhân vân du xuống núi tu tâm, để lại sau khi tọa hóa nơi hoang dã, vô tình được vị kiếm khách áo trắng này nhặt được. Dựa vào kiếm thuật vốn đã không tầm thường, y lại ngộ ra được chân ý kiếm đạo từ thanh kiếm, từ đó danh tiếng vang xa. Có điều bản tính y vốn không thích gò bó, thế nên không chịu sự chiêu mộ của quan phủ và biên quân Đại Ly, trái lại chỉ thích ôm kiếm ngao du tứ hải. Giang hồ Đại Ly vốn là nơi tàng long ngọa hổ, tông sư xuất hiện lớp lớp, người này có thể khiến thiên hạ nhớ mặt đặt tên thì quả thực không hề đơn giản.
Thế nhưng kết quả là ngay cả kiếm còn chưa kịp tuốt khỏi vỏ, từ đầu đến cuối y đã bị đối phương đùa giỡn trong lòng bàn tay. Thất bại thảm hại như vậy, e rằng ngay cả kiếm tâm cũng bị che mờ, kiếm ý bị vấy bẩn. Qua đó cũng đủ thấy lai lịch của nhóm thiếu niên giày cỏ này thâm sâu đến nhường nào. Trên thuyền phần lớn là văn nhân, thương nhân và hiệp khách giang hồ kiến thức rộng rãi, bất kể tâm tính chính tà ra sao thì cũng chẳng mấy ai là kẻ ngốc.
Lâm Thủ Nhất thấy không còn người đi qua khách sáo hỏi han nữa mới đưa tay day day thái dương, tâm trạng có chút phiền muộn. Nếu không phải những lúc rảnh rỗi được tận mắt chứng kiến chiếc hòm sách xanh biếc dần dần thành hình dưới đôi bàn tay của Trần Bình An, với tính khí lạnh lùng bẩm sinh, e rằng cậu đã sớm tỏ thái độ gắt gỏng với mọi người.
Trần Bình An thấy áy náy, bèn nói:
- Yên tâm, ta nhất định sẽ làm cho ngươi một chiếc hòm sách thật vừa ý.
Lâm Thủ Nhất ngồi xếp bằng, vẻ mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Đây là lần đầu tiên cậu trải lòng, khẽ nói:
- Thật muốn tìm một nơi sơn thủy hữu tình, tĩnh lặng tu hành. Ở trong núi sáu mươi năm, mặc kệ thế gian đã qua ngàn năm. Nhưng A Lương từng nói, con đường tu tâm này gọi là “mộ khô”, tuy có thể đi nhưng chỉ dành cho những luyện khí sĩ đã đạt đến cảnh giới nhất định. Ta chỉ vừa mới nhập môn, nếu cưỡng cầu như vậy tất sẽ tẩu hỏa nhập ma, rơi vào bàng môn tả đạo mà chẳng hề hay biết.
Trần Bình An gật đầu:
- Vậy đúng là phải cẩn trọng một chút.
Lý Hòe chống cằm ngồi một bên, hớn hở nói:
- Lâm Thủ Nhất, không chừng A Lương chỉ hù dọa ngươi thôi. Ta thấy núi Kỳ Đôn cũng không tệ, rất thích hợp để ngươi làm thần tiên. Lúc buồn chán có thể tán gẫu với vị thổ địa tên là Ngụy Bách kia, ngồi trên lưng rùa lớn, hoặc cưỡi hắc xà bạch mãng, uy phong biết bao. Nhưng nếu vậy ngươi không thể theo chúng ta đến Đại Tùy nữa, hay là để lại hòm sách này cho ta được không? Bây giờ ta vác không nổi, nhưng vài năm nữa khi cao lớn hơn, sức lực mạnh hơn, vừa vặn đổi từ hòm sách nhỏ sang hòm sách lớn. Ta sẽ ghi nhớ ý tốt của ngươi, sau này du học từ Đại Tùy trở về sẽ trả lại cho ngươi.
Lâm Thủ Nhất liếc nhìn Lý Hòe đang tính toán chi li, cười khẩy nói:
- Cho dù ta có ở lại núi Kỳ Đôn tu hành pháp thuật trường sinh, cũng sẽ không để lại hòm sách cho ngươi đâu.
Lý Hòe “ồ” lên một tiếng:
- Vậy ngươi cứ tiếp tục theo ta đến Đại Tùy đi.
Lâm Thủ Nhất day day ấn đường, cảm thấy trên đời này chỉ có A Lương mới trị nổi tên Lý Hòe này.
Nhưng nghĩ lại thì không đúng, Lý Bảo Bình có thể, Trần Bình An hình như cũng có thể... chẳng lẽ chỉ có mình là không làm gì được hắn?
Tâm trạng cậu không được tốt cho lắm, liền nhìn chằm chằm vào Lý Hòe, khiến hắn sởn cả gai ốc, vội vàng phân trần:
- Làm gì vậy Lâm Thủ Nhất? Thật ra ta rất muốn ngươi theo đến Đại Tùy. Ta đúng là có thích hòm sách của ngươi, chuyện này không thể phủ nhận, vì nó lớn hơn của ta nhiều. Nhưng nếu ngươi thật sự muốn xuống thuyền trở về núi Kỳ Đôn, ta chắc chắn sẽ không vui đâu. Ngươi nghĩ xem, trong bốn người chúng ta chỉ có ngươi là đạo mạo trang nghiêm, tâm địa gian trá. Sau này nếu gặp phải kẻ không khắc chữ “xấu” lên mặt, ví như loại lòng lang dạ sói, nhất định chỉ có ngươi mới nhìn thấu được hắn. Đúng không Trần Bình An, Lý Bảo Bình?
Lý Hòe nhìn quanh quất, tìm kiếm đồng minh.
Trần Bình An cúi đầu đóng hòm sách, dáng vẻ cực kỳ chuyên chú, chẳng màng đến sự đời xung quanh. Lý Bảo Bình không biết đang mải mê suy nghĩ vấn đề kỳ quái gì, thần sắc phiêu hốt, lòng không tạp niệm.
Tâm trạng Lâm Thủ Nhất có phần trĩu nặng, trầm giọng nói:
- Ngươi cho rằng chuyến này chúng ta đến Đại Tùy du học là chuyện thoải mái lắm sao? Ngoại trừ núi sông hiểm trở, chắc chắn còn có rất nhiều biến cố mà chúng ta không thể ngờ tới.
Lý Hòe chớp chớp đôi mắt.
Lâm Thủ Nhất chậm rãi nói tiếp:
- Đại Ly chúng ta dùng võ lập quốc, thế lực chốn lâm ly không thể xem thường, nhưng lại hiếm có người đọc sách nào nổi danh thiên hạ. Trước khi thư viện Sơn Nhai của tiên sinh được xây dựng, nơi này vẫn luôn bị cả Đông Bảo Bình Châu mỉa mai là vùng đất man di mọi rợ.
Lý Hòe gật đầu đáp:
- Chuyện này ta biết. Tề tiên sinh của chúng ta chẳng hề né tránh những việc này, cũng không phải chưa từng nói về thế cục của Đại Ly chúng ta.
Lâm Thủ Nhất thở dài:
- Nhớ khi ta còn nhỏ, Giám sát quan Tống đại nhân từng kể một chuyện. Năm xưa Đại Ly hiếm hoi lắm mới có một người đọc sách dựa vào thực học thi đỗ vào thư viện Quan Hồ, kết quả lại phải chịu đủ mọi sỉ nhục từ khắp nơi. Không chỉ là những lời nhục mạ suông, theo lời Tống đại nhân, đám sĩ tử của họ Cao nước Đại Tùy và vương triều họ Lư đã hợp sức thiết lập một cạm bẫy liên hoàn, khiến cho vị thư sinh kia của Đại Ly chúng ta tâm cảnh vỡ vụn, trở nên điên điên khùng khùng. Nhiều năm sau, khó khăn lắm người đó mới khôi phục được thần trí, nhưng lại chịu thêm một vết thương lòng trong chuyện tình ái, cuối cùng uất ức trầm mình xuống hồ tự sát.
- Vì chuyện này mà cả nước Đại Ly đều phẫn nộ, mới dẫn đến trận đại chiến đánh cược cả quốc vận với vương triều họ Lư. Nên biết rằng trước đó, vương triều họ Lư vốn được xem là thượng quốc của Đại Ly, nhiều lần gây khó dễ cho chúng ta, nhưng Đại Ly vẫn luôn nhẫn nhịn. Đến nay đương nhiên cục diện đã thay đổi rất nhiều, Đại Ly chúng ta ngày càng có nhiều người đọc sách, luyện khí sĩ trên núi cũng bắt đầu xuống núi cống hiến cho triều đình, anh dũng giết địch nơi biên quan.
Từ đó lại nảy sinh một thế cục mới, chính là văn nhân Đại Ly cực kỳ cao quý, kẻ đọc sách làm quan thường tự cho mình cao hơn người khác một bậc. Chẳng hạn như vị huyện lệnh Uyển Bình ban nãy, có lẽ là quan từ kinh thành điều chuyển xuống địa phương, xuất thân khoa bảng chính thống. Vì vậy ta đang lo lắng, sau khi xuống thuyền tiến vào địa phận huyện Uyển Bình, bất kể là vì khí phách thư sinh hay muốn lập uy khi mới nhậm chức, kẻ kia nhất định sẽ gây khó dễ cho chúng ta.