Thanh đao trong tay A Lương chém xuống.
Giữa y và đài cao Bạch Ngọc Kinh chợt xuất hiện một sợi tơ vàng cực kỳ thanh mảnh, tựa như một cơn sóng dữ cuồn cuộn tràn về phía trước.
Phiên vương Tống Trường Kính không lùi mà tiến, sải bước xông lên, khí thế trong nháy mắt tăng vọt tới đỉnh cao võ đạo. Y hét lớn một tiếng, hai cánh tay đan chéo chắn ngang trước người.
Quảng trường dưới chân bị vị tông sư đứng đầu Đông Bảo Bình Châu này đạp mạnh, nứt toác ra như một tấm mạng nhện khổng lồ.
Tôi luyện võ đạo giữa lằn ranh sinh tử vốn chẳng phải lời nói suông. Năm xưa, Tống Trường Kính với thân phận hoàng tử Đại Ly đã kiên quyết dấn thân vào quân ngũ, chinh chiến hơn hai mươi năm, thắng bại lớn nhỏ đủ cả, khổ chiến tử chiến nhiều không kể xiết. Cuối cùng y có thể bộc lộ tài năng giữa đám võ phu Đông Bảo Bình Châu, phần lớn là nhờ lòng can đảm dám đối diện với nghịch cảnh.
Sợi tơ vàng kia chạm vào cánh tay Tống Trường Kính, ống tay áo bào trắng lập tức rách toạc, dễ dàng như sợi tơ thép cắt vào miếng đậu hũ trắng ngần. Cần biết rằng bộ áo bào trên người Tống Trường Kính chính là pháp bảo Đạo gia hàng đầu của tiên gia Đại Ly, mang tên “Lưu Thủy bào”, vốn là di vật quý giá của một vị lục địa thần tiên, được xưng tụng là có thể ngăn cản mọi pháp thuật thần thông của tu sĩ dưới Thượng Ngũ Cảnh. Thế nhưng khi đối đầu với sợi tơ vàng do khí tức ngưng tụ thành thực chất kia, nó vẫn tỏ ra yếu ớt mỏng manh đến thế.
Dù không còn vật ngoài thân để cậy nhờ, Tống Trường Kính vẫn kiên quyết không lùi bước. Y muốn thử một lần xem thân thể võ nhân vốn được truyền tụng là có thể sánh ngang với Kim Thân La Hán của mình, rốt cuộc có ngăn cản nổi một đao thần tiên thực thụ này hay không.
Đáp án nhanh chóng hiện rõ: có thể, nhưng cũng chỉ chống đỡ được trong chớp mắt mà thôi.
Tống Trường Kính vẫn không cam lòng bỏ cuộc, y gầm lên một tiếng, gương mặt tỏa ra hào quang màu vàng kỳ dị, khí tức trong cơ thể vận chuyển, từ dòng nước lũ cuồn cuộn dâng trào hóa thành mặt băng lạnh lẽo đóng băng ngàn dặm.
Thân hình cao gầy của phiên vương Đại Ly liên tục lùi về sau mấy trượng, da thịt trên hai cánh tay đã bị rạch ra một đường nhỏ, nhưng không thấy máu tươi chảy ra. Cùng lúc đó, sợi tơ vàng với thế không thể cản kia cũng sắp sửa ăn sâu vào tận xương tủy y.
- Tránh ra!
Một vị phù tướng Đạo gia cao tới mấy trượng, mình mặc giáp xanh, hất văng Tống Trường Kính ra xa mấy bước, thay thế vị trí của y.
Giáp trụ của võ tướng được khắc vô số phù văn chữ vàng của Đạo gia, thần quang lưu chuyển khắp thân, đôi tay nắm chặt một sợi tơ vàng vốn chẳng hề tương xứng với thân hình hùng vĩ kia.
Sau một hồi thoái lui liên tục, pho phù tướng Sơn Tự Quyết do tông môn Đạo gia dốc lòng luyện chế này cuối cùng cũng bị chém làm đôi. Sợi tơ vàng đã lu mờ đi mấy phần, nhưng vẫn tiếp tục lao về phía lầu cao Bạch Ngọc Kinh.
Phù khôi võ tướng Đạo gia vỡ nát ngã xuống, phía sau hiện ra một lão giả mặc y phục vải thô giản dị, đưa một tay ra ngăn cản sợi tơ kia.
Khí sắc lão giả tựa như bóng chiều tà mục nát, nhưng dung mạo trẻ trung như hài đồng, mang đến một cảm giác hết sức quái dị. Lão cười khổ, dùng ngôn ngữ thông dụng của châu khác, khàn giọng hỏi: