Lão nhân xách theo đèn lồng, vị Lang trung đại nhân của Từ Tế Thanh Lại ty thuộc Lễ bộ này chọn một con đường thanh tĩnh, cuối cùng đi tới lầu Thành Hoàng của trấn Hồng Chúc. Trước khi bước qua ngưỡng cửa, chiếc đèn lồng trong tay lão đưa về phía trước, tựa như xuyên qua một màn nước. Những gợn sóng vốn dùng để ngăn cách âm dương, phân định ranh giới u minh lập tức tiêu tán. Trong chiếc đèn lồng đỏ rực của lão nhân bỗng xuất hiện từng bầy đom đóm bay loạn xạ, va chạm vào vách giấy, tỏa ra ánh sáng lung linh huyền ảo.
Trên chiếc đèn lồng ấy, có người đã dùng chu sa viết bốn chữ cổ nhỏ xíu: "Hồn hề quy lai".
Lầu Thành Hoàng cùng huyện nha phân chia quản lý việc âm dương. Bên trong, một ông lão mặc áo nho sinh, gương mặt đỏ như táo chín đang chắp tay thi lễ, cao giọng nói:
- Thành Hoàng trấn Hồng Chúc, bái kiến Lang trung đại nhân.
Phía sau vị Thành Hoàng này còn có hai người khác: một quan văn tay cầm ngọc hốt, cùng một võ tướng mặc giáp đeo kiếm, trên vai có một con báo gấm. Cả ba đều là những anh linh thần kỳ, có thể xếp vào hàng âm thần. Dáng vẻ và dung mạo của bọn họ giống hệt như những pho tượng đất nung của Thành Hoàng, cùng hai vị thần văn võ được phụng thờ trong lầu Văn Xương và miếu Võ Thánh.
Lão nhân xách đèn lồng gật đầu đáp lễ, sắc mặt nghiêm nghị nói:
- Chắc hẳn ba vị đã nhận được mật lệnh của triều đình. Trong phạm vi ngàn dặm, tất cả sơn thần, hà bá, thổ địa chính thống, cùng với thần linh được thờ phụng trong lầu Thành Hoàng và hai miếu Văn Võ, đều phải vây giết một kẻ đeo đao tên là A Lương. Bốn phương đông nam tây bắc, phải phong tỏa mọi đường lui của hắn. Nếu có kẻ nào khiếp nhược không tiến, hoặc cố ý che giấu thực lực, sau khi xong việc sẽ bị đánh vỡ kim thân. Mảnh vỡ kim thân của thủy thần sẽ đem chôn dưới chân núi, còn mảnh vỡ của sơn thần sẽ dìm xuống đáy sông. Một lầu hai miếu các ngươi cũng sẽ có kết cục tương tự, đến lúc đó toàn bộ sẽ bị xóa tên khỏi Huyện chí địa phương.
Lão nhân chợt lộ vẻ tươi cười, xoa dịu bầu không khí căng thẳng:
- Cũng không phải bắt các ngươi phải liều chết xông pha, mà là dốc toàn lực ngăn cản. Đích thân Bệ hạ trù tính mưu lược, đây chính là thời cơ tốt để các vị kiến công lập nghiệp. Nay vó ngựa kỵ binh Đại Ly ta xuôi nam đã là thế chẻ tre không gì cản nổi, một khi cương vực mở rộng, trong lãnh thổ những nước bị diệt sẽ trống ra rất nhiều vị trí cao quý hơn. Chuyện này có ý nghĩa thế nào, các ngươi ngồi ở vị trí thần linh bấy lâu, chắc hẳn trong lòng đã rõ.
Ba vị thần linh bản địa đều đồng thanh khẳng khái lên tiếng.
- Thuộc hạ tuyệt đối không dám lơ là sơ suất!
- Nhất định sẽ dốc toàn lực ứng phó!
- Sinh thời đã vì Đại Ly mà tuẫn tiết sa trường, nay được hưởng hương hỏa mấy trăm năm, dẫu kim thân có tan nát cũng phải khiến lũ nghịch tặc kia đầu lìa khỏi cổ tại đây!
Ông lão vui mừng gật đầu:
- Giang sơn gấm vóc phương Nam, Đại Ly chắc chắn phải cậy nhờ các vị trấn giữ khí vận núi sông. Tóm lại, sau này chúng ta cần phải đồng tâm hiệp lực.
Tại đền Thần sông Ngọc Dịch gần trấn Hồng Chúc, người đàn ông cường tráng từng xuất hiện cùng ông lão xách đèn lồng ở đường Quan Thủy, thân phận thật sự là Lang trung sở Võ Tuyển thuộc Binh bộ. Có thể nói, lão chính là người nắm giữ đại quyền sinh sát đối với phần lớn nhân sĩ giang hồ trong vương triều Đại Ly. Tuy nhiên, nếu như sở Từ Tế Thanh Lại thuộc Lễ bộ được coi là nơi cùng thần tiên đàm đạo chuyện trường sinh, thì sở Võ Tuyển thuộc Binh bộ lại bị ví như kẻ giao du với tôm cá chốn bùn lầy.
Trong đền Giang thần, hai vị thủy thần được sắc phong chính thức đang tỏa ra khí thế bất phàm. Một vị cầm trường thương sắt đen nhánh, thỉnh thoảng lại có những đường vân vàng rực lên lấp lánh. Vị kia có thanh xà quấn quanh cánh tay, thi thoảng lại há miệng phun ra từng luồng khí trắng như tuyết.
Khắp người hai vị Giang thần bao phủ bởi một tầng hơi nước mịt mù.
Người đàn ông cường tráng trầm giọng nói:
- Một khi thu lưới, gã đao khách kia ắt sẽ tháo chạy về hướng Nam. Vì vậy, các ngươi phải trấn giữ cửa ngõ này, đến lúc đó ta sẽ là người đầu tiên ra tay ngăn cản. Ta cũng muốn làm chuyện “đạo hữu tử bần đạo bất tử”, nhưng hôm nay e rằng Hoàng đế bệ hạ đang dõi mắt nhìn theo chúng ta, cho nên dù có mười lá gan ta cũng không dám làm càn. Hy vọng hai vị cũng đừng khiến bệ hạ thất vọng.
Lão nói xong liền sải bước ra khỏi đền Giang thần, nhìn về trấn Hồng Chúc phía Bắc, dứt khoát cởi phăng lớp áo để lộ khối cơ bắp cuồn cuộn cùng những hình xăm dữ tợn. Trước ngực lão là một con rồng vắt qua vai, sau lưng là mãnh hổ rời rừng, kẻ võ biền tầm thường trong dân gian tuyệt đối không dám xăm những hình thù như thế.
Dưới ánh trăng thanh, lão khoanh tay trước ngực, đứng sừng sững như núi, khí thế ngút trời.
Trên con đường dài dẫn tới cổng lớn trạm Chẩm Đầu, vị phu nhân vừa định khuyên nhủ Lâm Thủ Nhất theo mình về cung Trường Xuân kia cũng chẳng đi đâu xa, mà dừng chân tại một quán rượu ven đường. Trong quán, cô chủ trẻ tuổi xinh đẹp đang thản nhiên kể những câu chuyện tiếu lâm thô tục với khách khứa, sắc mặt chẳng chút đổi thay. Còn người chồng rụt rè của ả thì chỉ biết cúi đầu lụi cụi làm việc.