A Lương không uống rượu nữa, thắt chặt hồ lô bạc nhỏ, nhưng vẫn gác chéo chân như cũ, thanh trúc đao do Thổ địa núi Kỳ Đôn vừa mới chế tác đặt ngang trên đầu gối. Hai tay ông ta khẽ nhịp lên chuôi đao và vỏ đao, tay trên tay dưới, chậm rãi nói:
- Thực ra trên đường đi ta vẫn luôn thăm dò ngươi, rất nhiều lần là đằng khác. Sự lựa chọn của ngươi sẽ quyết định việc ta hộ tống ngươi đến tận đâu. Nói trắng ra, ta có thể đồng hành cùng ngươi bao lâu, đều tùy thuộc vào việc ngươi vượt qua được bao nhiêu quan ải.
Trần Bình An gật đầu đáp:
- Về sau tôi cũng đoán được đôi chút, chỉ cảm thấy trong lòng A Lương ngài ẩn giấu rất nhiều tâm tư, còn cụ thể là gì thì tôi vẫn không nghĩ ra được.
A Lương cũng không lấy làm lạ, thẳng thắn thừa nhận:
- Lần đầu tiên là ở bên suối Long Tu. Nếu khi đó ta thấy ngươi chỉ là một thiếu niên không hiểu sự đời, tốt bụng đến mức nhu nhược, chỉ biết dựa vào một bầu nhiệt huyết mà hành sự theo cảm tính, vậy có lẽ ta chỉ để lại cho ngươi một con lừa rồi phủi tay áo bỏ đi. Còn việc ngươi có thể cầm cự đến lúc Ngụy Tấn của miếu Phong Tuyết xuất quan hay không, can hệ gì đến ta? Dù sao chết sớm hay muộn cũng đều là chết, uổng công ta phí hoài tình cảm.
A Lương vừa hồi tưởng lại từng chi tiết vừa rủ rỉ kể. Trần Bình An nghe mà ngẩn người, hoàn toàn không ngờ tâm tư của A Lương lại tỉ mỉ đến thế, càng không thể tưởng tượng nổi trong cuộc sống thường nhật của mình lại từng xuất hiện nhiều cuộc khảo nghiệm âm thầm như vậy.
- Lần khảo nghiệm thứ ba tính từ dưới lên là trận chiến trên bãi đất bằng ở núi Kỳ Đôn. Nếu không phải ta cố ý dẫn dụ, Thổ địa núi Kỳ Đôn Ngụy Bách và hai con linh thú kia cũng sẽ không hành động lỗ mãng như vậy. Lần thứ hai là dụ ngươi trở lại rừng trúc, chặt thêm mấy cây trúc.
- Nếu không có gì ngoài ý muốn, lần này chính là lần cuối cùng. Vốn định hộ tống các ngươi đến cửa ải Dã Phu rồi mới chia tay, nhưng nay tình thế có biến, ta buộc phải rời đi sớm hơn.
Y cười tiêu sái, nói:
- Có những khảo nghiệm là dốc hết tâm tư để thực hiện, lại có những thăm dò chỉ là thuận thế mà làm. Trong khoảng thời gian qua, có vài việc ngươi làm quá đỗi cẩn trọng khiến ta không mấy hài lòng, nhưng cũng có những chuyện lại làm ta thấy vô cùng sảng khoái. Như vậy mới đúng, đây không phải là kỳ thi gò bó của đám hủ nho như Tề Tĩnh Xuân hay Thôi Sâm, mà là coi trọng sự chân thực. Ta bày ra những chuyện này, sau đó khoanh tay đứng nhìn, quan sát từng lời nói cử động của ngươi. Ta coi trọng tâm tính, xem nhẹ thiên phú, chẳng khác nào mấy lão thần tiên tông môn chọn đệ tử chân truyền vậy.
Y tự giễu:
- Có phải cảm thấy A Lương ta rỗi hơi sinh nông nổi, làm chuyện tào lao? Hay là cho rằng ta tâm địa hiểm độc, một bụng xấu xa?
Nhưng chẳng đợi Trần Bình An kịp lên tiếng, y đã tự đáp lời:
- Ta nào có rảnh rỗi đến thế, một nhân vật tầm cỡ như A Lương ta lúc nào chẳng bận rộn trăm công nghìn việc.
Trần Bình An gác hai chân lên ghế dài, uể oải ngồi xếp bằng, hai tay chống cằm hỏi:
- A Lương, có phải vì tôi và Tề tiên sinh có quen biết, nên ông mới để tâm đến tôi như vậy không?
A Lương thu lại vẻ cợt nhả, trầm giọng nói:
- Trên đường tu hành có quá nhiều cám dỗ. Quyển “Đoạn Thủy Đại Nhai” của Lý Hòe, hay thiên phú tu đạo của Lâm Thủ Nhất, thảy đều có thể đem bán lấy tiền, biến thành đá lót đường cho Trần Bình An ngươi. Đệ tử của Tề Tĩnh Xuân không nên thảm hại như thế. Nhất là Lý Bảo Bình, một tiểu cô nương tốt biết bao, hễ nghĩ đến cảnh cô bé bị vị tiểu sư thúc mình hằng tin cậy làm cho đau lòng, trái tim A Lương ta cũng muốn vỡ vụn rồi.
A Lương vừa nghiêm túc chẳng được bao lâu đã lại lộ ra bản tính, y híp mắt cười bảo:
- Ài, chuyện quốc phá gia vong, sơn hà tan vỡ, mấy lão già chúng ta đều có thể gánh vác, chịu đựng được, nhưng duy chỉ có những điều tốt đẹp nhỏ bé này là không nỡ để chúng lụi tàn.
Trần Bình An nhặt một viên mứt quả nằm cạnh chỗ A Lương ngồi mà không bị y đè trúng, chậm rãi nhai, giọng nói có chút mơ hồ:
- A Lương, hiện giờ ông thấy tôi thế nào? Nếu ông thấy tôi không ổn, hay là ông tìm bằng hữu đưa bọn Bảo Bình đến Đại Tùy có được không? Không phải tôi sợ chịu khổ, chuyện này thật lòng không gạt ông, tôi chỉ sợ Tề tiên sinh thất vọng, sợ bản thân không thể bảo vệ đám nhỏ Bảo Bình được chu toàn.