Vai Trần Bình An trĩu xuống, khí tức theo đó ngưng trệ. Luồng kiếm khí sắp sửa thoát khỏi kinh huyệt tựa như mũi tên đã đặt trên dây, buộc phải phát ra. Thế nhưng đúng lúc này, bờ vai cậu đột nhiên bị ai đó vỗ nhẹ. Cảm giác ấy giống như mãng xà rời núi lại gặp phải giao long chặn đường giữa dòng, nhuệ khí không thể cản phá khi nãy lập tức tiêu tan, đành phải tạm thời án binh bất động.
- Thôi nào, thôi nào!
Người đàn ông đội nón lá đứng cạnh Trần Bình An, khoác vai thiếu niên, cười hì hì nói:
- Mọi người đều là chỗ thân thiết, cứ đánh đánh giết giết mãi thì còn ra thể thống gì nữa.
Trần Bình An ngẩng đầu, thấy A Lương xuất quỷ nhập thần đang nhe răng cười với mình:
- Tin ta đi, ta là A Lương mà.
Trần Bình An thở dài:
- Tạm thời nghe theo ông vậy.
A Lương chỉ nhìn Chu Hà, thậm chí chẳng thèm liếc mắt tới Chu Lộc, uể oải nói:
- Kiếm khí quý giá nhường này, dùng để giết Chu Hà thì đúng là phí của trời. Ngươi không xót chứ ta thì xót thay cho ngươi đấy. Huống hồ... thôi bỏ đi, không nói mấy lời làm mất hứng nữa. Tóm lại, lương tâm của A Lương ta sẽ áy náy lắm. Phương thức vận khí "Thập Bát Đình" này xem như là vật bồi thường cho ngươi vậy.
Trần Bình An đang định thu hồi kiếm chỉ, A Lương bỗng buông vai thiếu niên ra, lùi lại một bước, lắc đầu cười bảo:
- Cái tư thế này thật chẳng có phong độ cao nhân chút nào, để ta dạy ngươi một thế lợi hại hơn. Đứng cho vững!
Người đàn ông đội nón khẽ quát một tiếng, gập ngón tay lại, đầu tiên gõ nhẹ lên vai Trần Bình An, sau đó ra tay nhanh như chớp, điểm liên tiếp bảy tám lần vào ngực thiếu niên. Cùng lúc đó, y thi triển một loại thần thông tiên gia còn cao minh hơn cả thuật truyền âm, trực tiếp khuấy động tâm trí thiếu niên, khiến một chuỗi tiếng lòng vang lên: "Ghi nhớ điểm bắt đầu của luồng khí này trong cơ thể, ghi nhớ tên gọi và lộ trình vận hành qua các kinh huyệt. Khí tựa long mạch kéo dài, khởi phát từ tổ tông vạn núi là huyệt Lẫm Xung. Đây là kinh huyệt nuôi kiếm hàng đầu thế gian, cũng là nơi dừng chân thứ nhất. Nhanh chóng băng qua ba núi sáu quan, đến huyệt Phù Kê sẽ dừng chân lần thứ hai. Lại lướt nhanh qua sáu động chín phủ, tới phủ Thuần Dương dừng chân lần thứ ba... Đây là điểm dừng cuối cùng, tổng cộng mười tám lần. Ngày nay những khiếu huyệt này đã có tên gọi khác, nhưng chúng chính là tâm huyết quý giá mà vô số kiếm tu thượng cổ đã phải vượt mọi chông gai, trả giá cực lớn mới đúc kết ra được, ngươi hãy nhớ cho kỹ!"
Cuối cùng y hỏi: "Đã nhớ rõ chưa?"
Trán Trần Bình An lấm tấm mồ hôi, khẽ đáp:
- Đã nhớ được đại khái.
A Lương cười ha hả: "Đại khái là được rồi. Sau này nếu có va chạm đến sứt đầu mẻ trán cũng đừng sợ, đây là con đường mà mỗi kiếm tu nhất định phải trải qua. Chờ đến khi thuộc lòng lộ tuyến rồi, ngươi có thể thử dẫn dắt khí tức vận hành chậm lại, đây mới là điểm tinh diệu nhất của Thập Bát Đình. À, đây là tinh hoa do chính A Lương ta dày công suy ngẫm, có người từng bội phục khen ngợi không ngớt, nói rằng chỉ riêng điểm này thôi đã nâng tầm kiếm đạo lên rất nhiều. Ha ha, thật là ngại quá đi."
Trần Bình An đột nhiên cảm thấy cái gọi là "Thập Bát Đình" này, e rằng cũng chẳng cao minh hơn "Hám Sơn quyền phổ" là bao.
A Lương như nhìn thấu tâm tư thiếu niên, nghiêm túc nói: "Ta trông giống kẻ lừa gạt hay nói hươu nói vượn lắm sao? A Lương ta đời này chưa bao giờ biết khoác lác là gì!"
Tâm thần Chu Hà vừa mới miễn cưỡng thoát khỏi vũng lầy, nhưng tứ chi lại càng thêm cứng đờ. Chỉ cần khẽ động là sẽ mất mạng, đây là ý niệm duy nhất trong đầu Chu Hà lúc này, bắt nguồn từ sự uy áp vô hình của người đàn ông đội nón lá kia.
Khi kẻ bên hông đeo đao xanh, treo hồ lô kia là bằng hữu, ngươi sẽ cảm thấy hắn nhìn thế nào cũng chẳng giống một vị cao thủ. Nhưng khi hắn đứng ở thế đối lập, Chu Hà lại sợ hãi đến mức mồ hôi lạnh đầm đìa, hồn xiêu phách lạc.
Chu Hà ở phía xa tâm thần đã thất thủ, còn Chu Lộc đứng bên cạnh chỉ nghe thấy Trần Bình An đang lầm bầm điều gì đó.
A Lương lại dùng tâm thanh nói với Trần Bình An: "Thuyền nhẹ vượt muôn trùng núi, khí tức trong nháy mắt lưu chuyển trăm dặm, ngàn dặm, vạn dặm là rất tốt, nhưng nếu có thể chậm rãi vận hành, như núi non trăm năm liền đất không thấy cao thêm, sông dài ngàn năm nước đọng không thấy dâng lên, như vậy mới là thượng sách. Về sau vận chuyển khí tức có thể chuyên tâm luyện tập theo con đường này, đến khi cả lúc ngủ cũng có thể tự động vận hành."