Trần Bình An nhìn thiếu nữ đang tiến lại gần, dáng vẻ nàng thanh thoát, lướt đi giữa hành lang đèn đuốc lờ mờ tựa như một con hươu nhỏ lạc bước trong bóng đêm.
Chu Lộc không còn vẻ kiêu ngạo thường nhật, mà trông giống như một thiếu nữ láng giềng thanh mai trúc mã, khẽ mỉm cười, ánh mắt đưa tình.
Trần Bình An dường như không dám tin vào mắt mình, bước chân chậm lại, trố mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt thanh tú có phần xa lạ kia.
Chu Lộc đưa tay trái từ sau lưng ra, vẫy tay chào hỏi Trần Bình An, vừa đi vừa nói:
- Trần Bình An, chuyện ở bãi đất bằng trên núi Kỳ Đôn, cha ta hy vọng ta có thể nói với ngươi một câu...
Cách nhau năm bước chân, thiếu nữ vốn có tu vi nhị cảnh đỉnh phong đột nhiên phát lực xông tới. Chỉ vỏn vẹn hai sải bước dài, nàng đã áp sát trước mặt Trần Bình An, hai gương mặt gần trong gang tấc, nhìn rõ mồn một. Trên mặt thiếu nữ hiện rõ vẻ hung ác, phẫn nộ, lại có chút sảng khoái và giải thoát, vô cùng phức tạp. Trong mắt thiếu niên, ngoại trừ vẻ u ám, phần nhiều là sự sắc bén tựa như thanh đao đốn củi được mài trên Trảm Long đài.
Tay trái Chu Lộc đánh thẳng vào trán thiếu niên, chiêu này chỉ là hư chiêu để che mắt, thậm chí nàng còn cố ý xuất quyền chậm lại đôi chút. Đòn sát thủ thực sự nằm ở tay phải, ra chiêu nhanh như chớp giật, tay cầm ba que trúc sắc nhọn đâm thẳng vào tim thiếu niên.
Khi que trúc sắp sửa đâm thủng lồng ngực, thiếu nữ mới thốt ra hai chữ còn dang dở:
- Xin lỗi!
Lúc này, thiếu nữ nào còn chút dáng vẻ ngây thơ, chỉ còn lại sự tàn nhẫn đến cực điểm.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, sắc mặt Chu Lộc đại biến, trong lòng thầm kêu không ổn, đang định tháo lui.
Tay phải Trần Bình An nhanh như cắt giơ lên, chẳng những chặn đứng nắm đấm trái của nàng, mà còn mượn cơ hội đối phương giả vờ yếu thế, thuận thế vươn tay bóp chặt lấy cổ nàng.
Cùng lúc đó, tay trái thiếu niên cũng nắm chặt cổ tay phải đang ẩn giấu sát chiêu của Chu Lộc, gạt mạnh ra ngoài, không để ba que trúc xiên mứt quả đâm trúng tim mình. Bàn tay đang siết cổ đối phương đột ngột phát lực, kéo mạnh thiếu nữ về phía mình. Ngay sau đó, đầu gối cậu thúc mạnh vào bụng nàng, thế lớn lực trầm, khiến thiếu nữ suýt chút nữa nôn ra dịch mật, thân hình không tự chủ được mà co quắp lại, lập tức mất đi sức chiến đấu. Trần Bình An không hề lơi lỏng, động tác không hề dừng lại, trực tiếp dùng trán nện mạnh vào trán đối phương.
Thiếu nữ lảo đảo lùi về phía sau.
Trần Bình An tung một cú đá, thiếu nữ bị trọng thương ở bụng, người bay ngược ra sau như diều đứt dây, ngã rạp xuống hành lang lát đá xanh cách đó hai trượng. Nàng giãy giụa mấy lần vẫn không sao gượng dậy nổi, khóe miệng rỉ ra vệt máu tươi, sắc mặt vàng vọt như giấy nến, dung nhan vô cùng thảm hại.
Động tác dứt khoát, không chút lưu tình.
Chu Lộc chống khuỷu tay xuống đất, nén nhịn cơn đau thấu tận tâm can, cố lết thân mình lùi về phía sau để giữ khoảng cách với thiếu niên đi giày cỏ kia, dù chỉ là một tấc một thước cũng cam lòng.
Trần Bình An đảo mắt nhìn quanh, thấy không có gì khác thường mới tiến về phía thiếu nữ đang chật vật, gần như đã mất sạch sức phản kháng. Cơ bắp toàn thân cậu căng cứng, vẫn giữ vẻ thận trọng như cũ.
Chu Lộc rơi vào cảnh hoảng loạn tột độ, chẳng còn tâm trí đâu mà lau vệt máu bên khóe miệng, nàng nghẹn ngào phân trần:
- Trần Bình An, đừng giết ta. Ta chỉ đùa với ngươi thôi, thật đấy, ta không lừa ngươi đâu. Nếu ta thật sự muốn giết ngươi, sao lại dùng mấy cái que xiên mứt quả này chứ? Vả lại, ta có lý do gì để giết ngươi đâu...
Trần Bình An nói trúng tim đen:
- Lúc chia tay ở đường Quan Thủy, ngươi kéo cha mình chạy về phía tiệm rèn, hẳn là muốn tìm một món binh khí thuận tay như đoản đao hay dao găm để dễ bề giấu trong tay áo. Ta đoán tiệm rèn đã đóng cửa, cho nên ngươi mới đành phải dùng que trúc thay thế.
Chu Lộc bỗng bật cười, lồng ngực phập phồng kịch liệt rồi ho lên sặc sụa. Nàng đưa tay che miệng, nhưng máu tươi vẫn không ngừng rỉ ra qua kẽ ngón tay. Nàng buông thõng tay như thể cam chịu số phận, ngước nhìn thiếu niên đang đứng sừng sững trước mặt. Ánh mắt nàng lướt từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại nơi đôi giày cỏ thô kệch rẻ tiền. Thiếu nữ lại ngẩng đầu lên, tựa như phát điên mà không khóc lại cười, nhìn chằm chằm thiếu niên đang từng bước tiến lại gần, khàn giọng nói:
- Không ngờ ngươi chẳng hề ngu ngốc như ta tưởng. Nhưng ta rất thắc mắc, làm sao ngươi nhận ra ta muốn giết ngươi?