Tại cửa ải Dã Phu nơi biên cảnh Đại Ly, cổng thành mở rộng, một toán kỵ binh nhẹ trong thành vốn có số lượng không nhiều lại chọn hành quân ngay trong đêm, đây là điều cực kỳ hiếm thấy. Tuy chỉ khoảng ngàn kỵ binh, nhưng khi vó sắt chiến mã rầm rập nện xuống mặt đất, thanh âm vẫn chấn động như tiếng trống dồn dập, khiến lòng người không khỏi nhiệt huyết sôi trào.
Một vị võ tướng siết chặt dây cương, dừng ngựa bên cạnh dịch đạo, sắc mặt vô cùng nghiêm nghị.
Một phó tướng trẻ tuổi với vết sẹo dữ tợn trên mặt thúc ngựa tiến lên, sau đó giảm tốc độ đứng sóng vai cùng chủ tướng, thấp giọng hỏi:
- Hàn tướng quân, chuyến này tiến quân lên phía bắc là có ý đồ gì? Phía bắc Dã Phu quan của Đại Ly ta lãnh thổ mênh mông, sao có thể xuất hiện mã tặc thổ phỉ quy mô lớn cho được? Hơn nữa cho dù có thật, cũng đâu đến phiên đội kỵ binh chúng ta phải ra trận?
Vị chủ tướng dáng người chắc nịch, trầm giọng đáp:
- Chuyện không nên hỏi thì chớ có hỏi nhiều.
Viên phó tướng trẻ tuổi nhếch miệng, quả nhiên không dám truy vấn thêm.
Chủ tướng kỵ binh Dã Phu quan kia do dự một thoáng, có lẽ bản thân lão kìm nén cũng thấy khó chịu, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng mới nhỏ giọng tiết lộ:
- Không chỉ có chút binh mã này của Dã Phu quan chúng ta đâu, tất cả quan ải trấn giữ biên cảnh phía nam đều đã điều động gần phân nửa chủ lực kỵ binh nhẹ dã chiến, toàn bộ xuất kích vào tối nay.
Phó tướng trẻ tuổi sững sờ:
- Là cuộc săn bắn bốn năm một vòng xuân hạ thu đông sao? Nhưng thời gian không đúng, năm ngoái chúng ta đã tham gia xuân săn rồi, năm nay cho dù có diễn võ quy mô lớn như vậy, cũng nên đặt vào mùa hè mới phải chứ.
Chủ tướng bất giác vuốt ve bờm ngựa mềm mại, nói:
- Sau khi đến điểm đóng quân tạm thời, Binh bộ triều đình sẽ truyền đạt mệnh lệnh tiếp theo. Chúng ta không cần phải suy nghĩ lung tung làm gì.
Cách trấn Hồng Chúc hơn hai trăm dặm về phía tây, tại vùng thượng du sông Tú Hoa. Mặt sông bát ngát, giữa dòng nước xiết nổi lên một ngọn núi nhỏ lẻ loi, dân địa phương quen gọi là núi Bánh Bao. Trên núi có một ngôi miếu Thổ địa hiu quạnh, nhưng hương hỏa lại chẳng bao giờ dứt, tương truyền cực kỳ linh nghiệm, cầu con được con, cầu tài được tài, danh tiếng vang xa khắp vùng, là chốn danh lam thắng cảnh mà văn nhân mặc khách thường hay chèo thuyền đến tham quan. Thế nhưng, dân chúng bản địa quanh đây gần như chẳng bao giờ tới đây cúng tế thắp hương.
Đêm cuối xuân se lạnh, nước sông cuồn cuộn chảy xiết, bọt sóng tung tóe trắng xóa. Trong làn nước loáng thoáng hiện ra một con cá chép xanh dài chừng ba thước, đang rẽ sóng bơi nhanh từ phía bờ về hướng ngọn núi nhỏ cô độc. Điều kỳ lạ là trên sống lưng cá có một đồng tử áo đỏ đang ngồi, dáng người chỉ cao bằng bàn tay, hai tay gắng sức nắm chặt hai sợi râu cá chép như kỵ sĩ ghì dây cương. Tiểu đồng tử nhấp nhô theo nhịp sóng, toàn thân ướt đẫm, sắc mặt tái nhợt, miệng không ngừng chửi đổng, mắng trời mắng đất, lôi cả tổ tông mười đời ra mà nhiếc móc.
Cá chép xanh bơi đến bên bờ thì đột ngột dừng lại, hất văng đồng tử áo đỏ lên cạn. Thằng nhóc lăn lông lốc mấy vòng, mặt mũi lấm lem bụi đất, nhìn con cá chép lớn đang quẫy đuôi bơi ngược về bờ bên kia, liền chửi bới xối xả:
- Thượng bất chính hạ tắc loạn, chủ nhân nhà ngươi đúng là đồ lẳng lơ...
Con cá chép đột nhiên xoay người, trừng mắt nhìn chằm chằm vào đồng tử áo đỏ trên bờ. Thằng nhóc sợ đến hồn siêu phách lạc, vội buông lại một câu “nam tử hán không chấp nhặt nữ nhân”, rồi cắm đầu chạy biến về phía miếu Thổ Địa.
Ngôi miếu nhỏ không đóng cửa, thằng nhóc vất vả lắm mới bò qua được ngưỡng cửa, lộn nhào xuống đất. Nó ngẩng đầu nhìn pho tượng đất nặn kệch cỡm đã bong tróc nước sơn, chống nạnh quát lớn:
- Đại gia suýt chút nữa đã chết đuối dưới sông, ngươi còn không mau quỳ xuống lĩnh chỉ? Có tin đại gia khép ngươi vào tội đại bất kính, khiến cái đầu của ngươi kêu “rắc” một tiếng không?
Một tiếng “phịch” vang lên, đồng tử áo đỏ bị người ta đá văng khỏi miếu Thổ Địa như một hòn đá nhỏ.
Một người đàn ông vóc dáng thấp đậm, tứ chi ngắn ngủn, đặt mông ngồi trên ngưỡng cửa, mắng trả:
- Một thứ hương hỏa đồng tử sinh ra trong ngôi miếu tồi tàn như ngươi, mà cũng dám tự xưng đại gia trước mặt ta sao?
Đúng là cá mè một lứa.
Đồng tử áo đỏ thở hồng hộc chạy trở lại, gian nan trèo lên ngồi cạnh ngưỡng cửa, bộ dạng hung dữ nhưng ánh mắt lại đầy vẻ oán hận.
Người đàn ông kia nhíu mày hỏi:
- Có chuyện gì?
Thằng nhóc lí nhí đáp:
- Hơi đói.
Người đàn ông kia giơ tay lên dọa đánh. Đồng tử áo đỏ liền ôm đầu hét lớn:
- Ta vừa từ lầu Thành Hoàng trong thành nghe lén được tin tức, Lễ bộ và Khâm Thiên giám của triều đình đã hạ hai đạo mật lệnh, yêu cầu tất cả thần linh sông núi trong vòng nghìn dặm quanh trấn Hồng Chúc đều phải tại vị đợi lệnh, không được tự ý rời khỏi vị trí, cũng không được bế quan, nhất định phải nghe gọi là đến. Nếu lúc điểm danh mà không xuất hiện kịp thời, lập tức chém đầu! Cái lão già nhà ngươi, nếu không nhờ ta truyền tin, với cái tính khí ngang bướng kia, sớm muộn gì cũng bị người ta mượn đao giết người... À quên, ngươi vốn chẳng phải là người...
Lần này, thằng nhóc bị một chưởng đánh bay vào trong miếu Thổ Địa.
Người đàn ông đứng dậy, phóng tầm mắt về hướng trấn Hồng Chúc, thần sắc nghiêm nghị, không quên dặn dò: