Dạo bước trên phố Quan Thủy, sau khi sắm sửa xong những vật dụng cần thiết, Trần Bình An chuẩn bị quay về. A Lương lại nảy ra ý định thuê thuyền du ngoạn sông Xung Đạm trong đêm, nhưng chẳng mấy ai mặn mà hưởng ứng, duy chỉ có Lâm Thủ Nhất là gật đầu đồng ý.
Trần Bình An vốn định cất xong đồ đạc sẽ đi xem thử bãi đá hiểm trở kia, nhưng Lý Bảo Bình lại kéo kéo tay áo cậu. Trần Bình An hiểu ý ngay, cậu ước lượng túi tiền một chút, số tiền lẻ còn lại vẫn đủ để mua mấy xâu mứt quả.
Chu Lộc kéo phụ thân Chu Hà tìm đến tiệm binh khí. Lý Hòe thì kêu gào đói bụng, A Lương bèn bảo dịch thừa dẫn nhóc về trạm Chẩm Đầu ăn khuya. Thế là nhóm người chia ra nhiều ngả.
Lâm Thủ Nhất và người đàn ông đội nón lá sánh vai bước đi, thiếu niên khẽ giọng hỏi:
- Tiền bối nói Lý Hòe là người có phúc duyên nhất, có phải quyển “Đoạn Thủy Đại Nhai” trông như còn mới kia là thứ đáng giá nhất không?
A Lương khẽ gật đầu, bắt đầu tiết lộ thiên cơ:
- Trông thì mới vậy thôi, thực chất nó đã có từ lâu lắm rồi. Những thứ viết trong sách chẳng đáng một đồng, chỉ là mấy môn thủy pháp tu hành lộn xộn, cố ý viết ra để làm hại đệ tử nhà người ta. Thế nhưng chất liệu làm nên cuốn sách lại tương đối quý giá, dù giữ mấy trăm năm cũng chẳng lo mối mọt.
Y gỡ bầu rượu nhỏ xuống, nhấp một ngụm:
- Hơn nữa nếu ta không nhìn nhầm, trong cuốn sách đó đã sinh ra mấy con cá mọt, tất nhiên mắt trần của các ngươi không thể thấy được. Thứ này là một loại yêu tinh trên thế gian, cực kỳ nhỏ bé, bơi lội giữa những hàng chữ như cá bơi dưới sông. Cá mọt lấy tinh thần khí của văn tự trong sách làm thức ăn, khi trưởng thành cũng chỉ lớn bằng sợi tóc. Cá mọt có nhiều chủng loại, con trong cuốn sách kia chỉ là loại bình thường, nhưng nếu đem bán cho đám quan quyền quý tộc thích sưu tầm của lạ, chắc cũng phải được ba ngàn lượng bạc. Thế nên nó mới là một trong những cuốn sách đáng giá nhất ở tiệm kia.
Thiếu niên nghe vậy không khỏi tặc lưỡi. Ngay cả loại cá mọt nhìn không thấy mà khi sang tay cũng có thể kiếm được ba ngàn lượng bạc trắng, chẳng lẽ ở thế giới bên ngoài trấn nhỏ, tiền bạc lại là thứ rẻ rúng nhất sao?
A Lương dường như nhìn thấu tâm tư của thiếu niên, mỉm cười nói:
- Chờ sau này ngươi thực sự bước chân vào con đường tu hành sẽ hiểu, vàng ròng bạc trắng của đám dân đen, dù có chất cao như núi cũng chỉ tiêu xài trong chốc lát là hết sạch. Hơn nữa, nếu đã phải tiêu tiền như nước, điều đó chứng tỏ vàng bạc tầm thường kia cũng là một loại vật phẩm có giá trị.
Lâm Thủ Nhất khẽ gật đầu.
A Lương cười nói:
- Nếu nói những chuyện này với Trần Bình An, chưa chắc hắn đã hiểu được.
Lâm Thủ Nhất lắc đầu đáp:
- Hễ là chuyện liên quan đến tiền tài, hắn nhất định sẽ hiểu.
A Lương cười ha hả, dẫn thiếu niên đi về phía bờ sông trấn Hồng Chúc. Nơi này tiếng người huyên náo, thiếu niên vốn đã quen với sự tĩnh mịch đêm trường của trấn nhỏ quê nhà, nhất thời có phần không thích ứng được. Đặc biệt là mỗi lần hít thở, dường như đều ngửi thấy mùi son phấn nồng nặc, ban đầu còn thấy hương thơm xộc vào mũi, nhưng ngửi lâu lại cảm thấy lồng ngực bí bách, khó lòng tiêu thụ.
Khi hai người băng qua ngõ nhỏ đi đến bờ sông, tầm mắt bỗng trở nên khoáng đạt. Hai bên bờ là con đường trải đá xanh dày nặng, xung quanh tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ. Rất nhiều cô gái xinh đẹp tựa nghiêng vào lan can lầu cao, để lộ cánh tay trắng nõn như ngó sen, xiêm y phần lớn đều sặc sỡ rực rỡ. Trên lầu treo từng hàng đèn lồng đỏ thắm, chiếu rọi mặt mày những nữ tử kia thêm phần kiều diễm động lòng người.
Thuyền hoa lớn nhỏ không đều chậm rãi lướt dọc hai bờ sông, mành trúc buông hờ, hầu hết đều có hai cô gái ngồi phân biệt ở đầu thuyền và đuôi thuyền, thêm một người chèo thuyền phía sau.
So với những cô gái trên lầu cao dáng vẻ phóng túng, lớn tiếng chào mời, thì những nữ tử trên thuyền kia tuy ăn mặc có phần phong tình nhưng thần thái lại thêm mấy phần nhã nhặn, trầm tĩnh.
Cô gái đương độ thanh xuân trông giống như thiếu nữ nhà bên xinh đẹp hiền lành, còn phu nhân hơi lớn tuổi lại mang phong thái của tiểu thư khuê các. Thỉnh thoảng, một số cô gái trên lầu cao lại cất giọng châm chọc, mắng nhiếc những nữ tử trên thuyền đã tranh giành mối làm ăn của họ, thậm chí còn ném rau quả xuống. Những người trên thuyền dường như đã quen với việc này, hầu hết đều không so đo, trừ khi bị ném trúng người, nếu không rất ít khi đứng dậy trợn mắt cãi vã với đối phương.