Bao quanh trấn Hồng Chúc là những bức tường cao sừng sững, bên trên có binh sĩ giáp trụ chỉnh tề, lăm lăm binh khí canh giữ nghiêm ngặt. Nhóm người Trần Bình An tiến vào trấn từ cửa Bắc, nào ngờ lại gặp phải chuyện ngoài ý muốn: binh lính yêu cầu phải xuất trình lộ dẫn mới cho phép đi qua. Điều này khiến Trần Bình An ngẩn ngơ tại chỗ, bởi cậu vốn chẳng biết lộ dẫn là vật gì.
A Lương đã sớm chuẩn bị, gã cười hì hì, từ trong ngực áo lôi ra một tờ văn kiện nhăn nhúm. Sau khi binh lính kiểm tra xong, gã chẳng buồn đoái hoài đến con lừa trắng, một mình nghênh ngang bước vào thành. Đi qua cổng thành rồi, gã còn không quên quay đầu lại, nháy mắt vẫy tay từ biệt mọi người. Lý Hòe thấy cảnh đó thì tức đến nổ đom đóm mắt, mắng nhiếc xối xả, còn tuyên bố nhất định sẽ làm thịt con lừa trắng kia. A Lương chỉ cười lớn một tiếng rồi nghênh ngang rời đi.
Chu Hà cũng lâm vào cảnh lực bất tòng tâm, bởi trước khi rời khỏi trấn nhỏ, lão tổ tông không hề dặn dò chuyện này. Thực tế, ngoại trừ tuổi đời dày dạn, kiến thức về thế giới bên ngoài của Chu Hà cũng chẳng hơn Trần Bình An là bao, còn nếu luận về khả năng trèo đèo lội suối, dãi dầu sương gió thì lại càng kém xa thiếu niên nghèo khó xuất thân từ lò gốm này. Trong lòng ông chợt nảy ra một ý, nghĩ bụng "có tiền mua tiên cũng được", đạo lý này hẳn là đúng ở mọi nơi, bèn kín đáo định nhét bạc cho một tên lính canh. Nào ngờ tên lính kia lại chĩa thẳng mũi giáo vào ngực ông, nghiêm giọng quát tháo. Chu Hà dù tính tình ôn hòa cũng không nén nổi nộ khí. Một võ phu cảnh giới thứ năm như ông nếu đầu quân vào doanh ngũ, ít nhất cũng có thể làm một võ tướng trung tầng thống lĩnh hàng ngàn tinh binh. Nhưng ngay khi ông định tiến lên lý luận, Chu Lộc đã khẽ kéo tay áo cha mình, thấp giọng nhắc nhở:
- Cha, quân pháp Đại Ly vốn dĩ thưởng phạt phân minh, lại có một đặc điểm là hoặc cực nhẹ, hoặc cực nghiêm khắc. Chúng ta không nên xảy ra xung đột với đám binh lính này, thân phận bình dân như chúng ta sẽ chẳng có chút lợi lộc gì đâu.
Chu Hà cau mày, hừ lạnh một tiếng, cuối cùng vẫn chọn cách "dân không đấu với quan".
Chu Lộc nhỏ giọng an ủi:
- Cha, sau này hãy nhờ lão tổ tông tìm cho cha một chức quan trong triều. Có tấm bùa hộ mệnh này, cộng thêm bản lĩnh của cha, tin rằng chẳng mấy chốc cha sẽ đại triển hồng đồ, đâu cần phải chịu uất ức như thế này nữa.
Chu Hà gật đầu, rảo bước rời đi. Ông quay đầu liếc nhìn tên lính canh cổng kia, cười nhạt nói:
- Đúng là "Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó dây".
Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Trần Bình An.
Trần Bình An trầm ngâm một lát rồi chậm rãi lên tiếng:
- Nếu đã không còn cách nào khác, chúng ta đành phải đi vòng qua trấn Hồng Chúc vậy. Đêm nay cứ nghỉ tạm ngoài thành, có thể thuê người vào trấn mua sắm nhu yếu phẩm. Điều đáng tiếc nhất là không thể tới bến thuyền trong trấn, hành trình định sẵn buộc phải thay đổi. Vốn dĩ nếu xuôi dòng sông Tú Hoa hơn hai trăm dặm đường thủy về phía nam sẽ nhàn nhã hơn đi bộ rất nhiều, lại chẳng cần phải đường sá quanh co.
Đúng lúc này, một nam tử trung niên vận quan phục màu xanh sẫm rảo bước ra khỏi cổng thành. Y cẩn thận quan sát nhóm người Trần Bình An một lượt, cuối cùng dừng mắt tại Chu Hà, chắp tay hỏi:
- Tại hạ Trình Thăng, hiện đảm nhiệm chức Dịch thừa của trạm Chẩm Đầu thuộc trấn Hồng Chúc. Xin mạn phép hỏi, vị này có phải là Chu Hà Chu tiên sinh đến từ huyện Long Tuyền?
Chu Hà im lặng không đáp, nét mặt đầy vẻ cảnh giác.
Vị Dịch thừa nọ nở nụ cười xởi lởi, giải thích:
- Gia chủ của quý vị đã gửi một phong thư tới tận tay Huyện lệnh đại nhân của chúng ta, thuật lại sơ lược hành trình của các vị, đồng thời nhờ cậy đại nhân tận tình tiếp đãi. Ngoài ra, mỗi người các vị đều có thư nhà gửi tới trạm Chẩm Đầu. Từ mười ngày trước, ta đã chuẩn bị sẵn phòng ốc, tuy không dám xưng là xa hoa nhưng cũng coi như thanh tịnh sạch sẽ. Mong các vị khách quý lượng thứ cho, xin đừng phàn nàn với Huyện lệnh đại nhân, bằng không nếu ngài ấy không vui, e rằng cái bát cơm này của ta ngày mai sẽ khó giữ.
Nói đoạn, vị Dịch thừa trạm Chẩm Đầu chợt nhớ ra điều gì, bèn bổ sung:
- Nếu Chu tiên sinh vẫn còn nghi ngại, ta có thể lập tức tới nhà khách mời một người đến đây. Người nọ đến từ đường Phúc Lộc của huyện Long Tuyền, tự xưng là nha dịch cũ của dinh quan Giám sát. Hắn mang theo một phong thư từ kinh thành Đại Ly, vốn là giúp cấp trên trong dinh quan chuyển tới, nói là muốn tận tay giao cho một vị công tử tên là Lâm Thủ Nhất.
Lâm Thủ Nhất tiến lên vài bước, phong thái toát lên vẻ tự phụ kiêu hãnh đặc trưng của con em thế gia, lên tiếng hỏi:
- Ta chính là Lâm Thủ Nhất của huyện Long Tuyền. Xin hỏi Trình dịch thừa, người kia tên gọi là gì?
Tỳ nữ Chu Lộc không khỏi ngẩn ngơ, bởi lẽ Lâm Thủ Nhất lúc này hoàn toàn khác hẳn với hình ảnh thiếu niên lạnh lùng, lầm lì trong ký ức của nàng.
Lý Bảo Bình và Lý Hòe đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt khẽ gật đầu.
Dịch thừa Trình Thăng vốn là kẻ khéo léo, lời lẽ trôi chảy:
- Nếu ta nhớ không lầm, gã đó tên là Đường Thụ Đầu, chừng bốn mươi tuổi, nói quan thoại Đại Ly chúng ta không được sõi cho lắm. Ừm, người này cực kỳ ham rượu, mỗi khi say vào là...