Linh vật linh quy sinh trưởng tại núi Kỳ Đôn vốn thông thuộc đường núi, cộng thêm sức chân trèo đèo lội suối vượt xa lừa ngựa, chở nhóm người nhanh chóng tiến về vùng biên thùy của ngọn núi này. Chỉ cần men theo dịch đạo về phía nam hơn hai mươi dặm là có thể đến trấn Hồng Chúc. Tuy dịch đạo phía bắc đã bị tắc nghẽn do động tiên Ly Châu đột ngột rơi xuống, nhưng nhóm người Trần Bình An vẫn hết sức cẩn trọng, không muốn ba con linh quy to lớn này làm kinh động đến tiều phu, thợ săn hay thương nhân qua lại.
Đám người Trần Bình An dừng chân nghỉ ngơi trên một đỉnh núi nhỏ. Lý Hòe đang nôn nóng khôn cùng, vốn dĩ hắn rất ghét vị Thổ địa trẻ tuổi kia, nhưng nghe A Lương nói trong chiếc hộp báu kia có bảo vật chia đều cho mỗi người nên hắn vô cùng mong đợi. Hắn thầm nghĩ sau này gặp lại tỷ tỷ Lý Liễu, nhất định phải khiến nàng thèm thuồng đến chết mới thôi.
Vị Thổ địa núi Kỳ Đôn kia quả nhiên đến đúng hẹn. Lần này y không thi triển thần thông súc địa thành thốn mà chỉ rảo bước lên núi, tà áo trắng phấp phới, ống tay rộng mở tựa như hai áng mây trắng lững lờ. Ngay cả tỳ nữ Chu Lộc khi nhìn thấy cảnh này cũng phải thầm thừa nhận, nếu chỉ xét về tướng mạo, vị Thổ địa trẻ tuổi này đúng là hạng người "phong thái kiệt xuất" như trong sách đã đề cập.
Phía sau nam tử tuấn tú là con lừa trắng của A Lương và ngựa của Lý gia. Không rõ vị Thổ địa này đã dùng pháp thuật gì mà chẳng những chúng theo kịp đội ngũ, mà cả lừa lẫn ngựa đều không lộ vẻ mệt mỏi.
Ngụy Bách, người đã sống mấy trăm năm, ôm ngang một chiếc hộp gỗ dài, trước tiên chắp tay thi lễ với người đàn ông đội nón lá. A Lương cũng gật đầu đáp lễ. Một vị thần linh một phương tâm cơ thâm trầm, một vị kiếm khách kỳ quái phóng khoáng tự tại, khoảnh khắc này lại mang đến cho người ta một cảm giác tương đồng kỳ lạ.
Đại đạo đồng hành.
Ngụy Bách trao chiếc hộp gỗ đỏ thẫm không rõ chất liệu cho A Lương. Lý Hòe vội vàng chạy lại sờ thử, lòng bàn tay cảm nhận được một luồng hơi ấm, mịn màng như loại tơ lụa thượng hạng vốn là bảo vật trấn cửa hiệu trong tiệm vải ở ngõ Kỵ Long. Cuối năm ngoái, hắn theo mẹ và tỷ tỷ đi mua vải may đồ mới, chỉ vì lén sờ vào tấm gấm vóc thêu tranh hoa điểu xinh đẹp kia mà bị chủ tiệm thở hồng hộc đuổi ra ngoài.
Lý Hòe ngẩng đầu hỏi:
- A Lương, thương lượng với ông một chuyện. Sau khi chia xong bảo bối bên trong, có thể tặng cái hộp này cho tôi không?
A Lương hỏi ngược lại:
- Ngươi là cái thá gì?
Lý Hòe nghiêm túc đáp:
- Ông mà cưới tỷ tỷ tôi, tôi chính là em vợ của ông đấy.
A Lương xua tay:
- Cái đó gọi là em vợ!
Đứa trẻ đột nhiên lẩm bẩm:
- Tôi không thích làm em vợ, chỉ thích làm anh rể thôi. Trên đời này kẻ xấu xa nhất chính là em vợ.
A Lương nhìn về phía Ngụy Bách, hỏi:
- Cái hộp này có đáng tiền không?
Ngụy Bách cười gượng gạo:
- Cũng tạm, vốn là gỗ thị huyền vàng nhạt chế thành, vùi dưới đất nhiều năm, không mục mà lại có hương thơm, sắc gỗ từ vàng chuyển sang đỏ thẫm. Vật này không tính là quá quý giá, chỉ là hiếm thấy mà thôi.
A Lương cúi đầu nhìn đứa trẻ đang đầy vẻ thèm thuồng:
- Nếu đồ vật không đáng tiền, vậy tặng cho nhóc luôn.
Lý Hòe nôn nóng muốn chộp lấy hộp gỗ, lại bị A Lương gõ một cái đau điếng:
- Muốn ăn mảnh à?
A Lương nhìn quanh một lượt, vẫy tay ra hiệu, sau đó ngồi bệt xuống đất, mở tung hộp gỗ dài mang tên "Kiều Hoàng", lớn tiếng gọi:
- Trần Bình An, Tiểu Bảo Bình, Lâm Thủ Nhất, Chu Hà, Chu Lộc, mau tới đây, tới đây hết đi! Đến giờ chia chác rồi! Đến trước được trước, đến muộn mất phần! Không có quy củ gì khác, mỗi người chỉ được chọn một món trong giá bách bảo này, lấy được cái nào thì giữ cái nấy, không được đổi ý.
Trần Bình An nhìn về phía Ngụy Bách. Vị Thổ địa trẻ tuổi nhận ra ánh mắt của thiếu niên, cảm thấy nghi hoặc, khẽ hỏi:
- Cậu không đi tranh đoạt cơ duyên sao?
Trần Bình An mỉm cười:
- Cứ để bọn họ chọn trước là được.
Đúng lúc cậu cũng có chuyện muốn thương lượng với vị Thổ địa trẻ tuổi, liên quan đến việc con rắn đen định cư tại núi Lạc Phách, cũng như việc Ngụy Bách rời khỏi nơi này để đến địa bàn huyện Long Tuyền. Trên đường trở về, A Lương đã nói sơ qua, thần linh núi sông chính thống không thể tùy tiện rời khỏi lãnh thổ được triều đình sắc phong trong gia phả núi sông. Chuyện này cũng tương tự như quy củ "phiên vương bất tương kiến" của nhiều vương triều. Một khi thần linh vi phạm, nhẹ thì bị triều đình khiển trách, cắt giảm hương hỏa cung phụng, nặng thì bị giáng thấp thần vị, đoạn tuyệt hương hỏa dân gian trong nhiều năm. Trong lịch sử, không ít thần linh núi sông vượt quá quy củ đã phải nhận kết cục thê lương, kim thân tượng thần bị trục xuất khỏi điện thờ, kéo xuống khỏi thần đài, bị nha dịch dùng gậy đánh đập răn đe, hoặc quan viên địa phương đích thân dùng roi quất, thậm chí sai dân phu cầm búa đập nát. Tại các quốc gia, những chuyện như vậy không phải hiếm thấy.
Cho nên khi Ngụy Bách nói muốn tự mình dẫn dắt hắc xà đến núi Lạc Phách, lại còn dùng trúc anh dũng xây dựng một tòa trúc lâu trên núi, Trần Bình An tự nhiên sẽ không khước từ hảo ý, song cũng chẳng muốn Ngụy Bách vì thế mà chịu phạt. Thực ra trước đó thiếu niên vẫn chưa hiểu rõ về hương hỏa thần đạo, phong thủy sơn hà hay khí vận vương triều, chuyện này một phần cũng do A Lương không thích đọc sách. Lão chỉ nói đến đâu hay đến đó, lời lẽ lập lờ, vừa thích khoe khoang lại vừa cố làm ra vẻ huyền bí, một sự tình vốn đơn giản chẳng có gì kỳ lạ, qua miệng lão cũng có thể trở nên huyền diệu khó giải.