Cành trúc xanh biếc đột ngột vươn thẳng, hóa ra A Lương đã nhảy xuống đất. Y đưa tay kéo vị Thổ địa núi Kỳ Đôn kia đứng dậy, tắc lưỡi cười nói:
- Đổ phẩm của ta tuy chẳng ra gì, nhưng vận may của ngươi lại không tệ chút nào.
Sắc mặt vị Thổ địa trẻ tuổi trắng bệch như tuyết, thần sắc ủ dột. Tuy đã vượt qua kiếp nạn, giữ lại được nửa mảnh rừng trúc còn lại, nhưng khi nhìn thấy thi thể mãng xà trắng bị chém đứt đầu ở phía xa, trong lòng hắn không khỏi dâng lên trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Mấy trăm năm láng giềng, tuy thường xuyên có xích mích nhưng nhìn chung vẫn chung sống thái bình, ít nhất chưa từng đến mức sinh tử tương hướng. Hôm nay, con cự mãng vốn đã sắp bước lên con đường tu hành rộng thênh thang kia lại bị kiếm khí sắc bén chặt đứt đầu, có thể tưởng tượng cảnh tượng này chấn động tâm can hắn đến nhường nào.
Vị Thổ địa trẻ tuổi thở dài một tiếng, chán nản chắp tay thi lễ, khẽ giọng nói:
- Đúng như tiền bối nói, tiểu nhân là kẻ lừa lọc, tính tình đê tiện xảo trá. Nhưng hôm nay bị đánh một trận nhừ tử thế này đã là quá đủ, mong A Lương tiền bối rủ lòng thương xót. Tiểu nhân thật sự đã sợ đến vỡ mật, chẳng còn tâm trí đâu mà tính toán nữa. Tiếp theo tiền bối có điều gì sai bảo, tiểu nhân nhất định sẽ dốc sức làm theo.
A Lương không hề tỏ vẻ thần bí, y cúi đầu nhìn vỏ đao bằng trúc xanh trống rỗng, gật đầu nói:
- Ngươi hãy chọn một cây trúc già thật tốt, ta muốn đổi một thanh đao trúc mới, xem như là lễ vật của ngươi. Còn bao nhiêu cây trúc bỗng dưng ngã xuống thế này, bỏ phí thì thật đáng tiếc.
Khóe miệng Ngụy Bách co giật, chỉ dám oán thầm trong lòng: Đây rõ ràng là "Lương" trong "táng tận lương tâm", chứ lương thiện cái nỗi gì.
A Lương xoa cằm nói tiếp:
- Vị bằng hữu kia của ta đã làm một vụ mua bán lỗ vốn, gián tiếp giúp ngươi giữ được nửa rừng trúc. Làm người phải biết phúc hậu, có ân báo ân, ý ngươi thế nào?
Ngụy Bách cười khổ:
- Nên như vậy, đó là lẽ đương nhiên.
Trần Bình An cầm nửa đoạn dao chẻ củi chạy đến bên thi thể mãng xà trắng, chặt nốt chiếc cánh còn lại xuống. Cánh mãng xà lóng lánh trong suốt, dài chừng cánh tay người, chạm vào lạnh lẽo thấu xương, dưới ánh mặt trời lại tỏa ra những luồng sáng lung linh. Trước đó A Lương từng nói, ngoại trừ mật mãng thì thứ đáng giá nhất trên người con mãng xà trắng này chính là đôi cánh, giá trị liên thành, lại cực kỳ hiếm thấy trên thị trường. Còn những thứ như da và xương, tuy cũng là vật phẩm quý giá nhưng so với hai thứ kia thì vẫn kém xa một bậc.
Trần Bình An giắt thanh dao chẻ củi vào bên hông, sải bước chạy về phía rừng trúc. Đến nơi, cậu thấy vị Thổ địa trẻ tuổi đang lom khom, hai tay ra sức nhổ một cây trúc xanh. Những đoạn rễ ngầm màu bích ngọc đâm sâu dưới lòng đất, "rút dây động rừng", khi cây trúc bị bứng lên, lớp đất đá xung quanh cũng theo đó mà tung tóe khắp nơi.
Trông thấy thiếu niên giày cỏ vừa mới "sát nhân phóng hỏa, đai vàng ngang lưng" kia, vị Thổ địa trẻ tuổi mồ hôi nhễ nhại, vô thức nuốt một ngụm nước bọt. Hắn nhẹ nhàng đặt cây trúc xanh xuống, cúi đầu nhìn quanh quất, cuối cùng chọn lấy một đoạn rễ ngầm màu xanh thẫm to cỡ cánh tay trẻ nhỏ. Hắn thở dài, ngẩng đầu nhìn Trần Bình An, gượng cười hỏi:
- Có thể cho ta mượn thanh dao chẻ củi dùng một lát được không?
Trần Bình An tiến lại gần, trao nửa đoạn dao gãy cho hắn. Vị Thổ địa đón lấy, hít sâu một hơi rồi chặt đứt đoạn rễ ngầm kia, định đưa cho A Lương. A Lương lại lắc đầu cười nói:
- Ngươi cứ dựa theo hình dáng thanh đao trúc trước kia của ta mà gọt một thanh mới, lát nữa lúc rời khỏi địa giới núi Kỳ Đôn, giao cả nó và con lừa trắng kia cho ta là được.
Ngụy Bách dĩ nhiên không dám chối từ, hắn trả lại dao cho Trần Bình An, từ đáy lòng cảm thán:
- Lưỡi dao thật sắc bén.
Trần Bình An đón lấy thanh dao, ngẫm nghĩ một hồi rồi nói:
- Nếu ngươi thích thì ta có thể tặng cho ngươi. Dù sao nửa đoạn dao gãy này cũng chẳng còn thích hợp để phát bụi mở đường, ta giữ lại cũng không có tác dụng gì lớn.
Ngụy Bách cười khan:
- Quân tử không đoạt thứ yêu thích của người khác.
A Lương cười ha hả:
- Muốn lấy mà lại ngại, vậy thì mua đi. Không lừa gạt kẻ yếu, mua bán công bằng, đúng không nào?
Vẻ mặt Ngụy Bách như "bừng tỉnh đại ngộ", hắn đứng dậy phủi sạch bùn đất trên tay, mỉm cười nói với Trần Bình An: