Trúc một khi đã mọc thành khóm, chỉ cần không gặp quá nhiều thiên tai nhân họa thì rất dễ phát triển thành rừng trúc bạt ngàn.
Thế nhưng suốt ngàn vạn năm qua, vạt rừng trúc nhỏ ít người hay biết trên núi Kỳ Đôn này vẫn luôn sinh trưởng chậm chạp. Dù cho bao đời Sơn quân và Thổ địa có cẩn thận che chở, vẫn chẳng thể thấy được cảnh tượng sum suê tươi tốt.
Lúc này, vị Thổ địa trẻ tuổi tuấn tú của núi Kỳ Đôn cắm cây gậy trúc xanh xuống mặt đất bên chân, ngồi bệt cạnh hai cây trúc xanh bị chặt đứt, dở khóc dở cười, run giọng xót xa:
- Sao lại có kẻ ức hiếp người quá đáng như vậy chứ. Khách có lớn đến đâu thì vẫn là khách, làm gì có đạo lý bắt nạt chủ nhà, một đao chém nát trận pháp, làm bại lộ cả vùng phong thủy này? Chẳng khác nào các người đến nhà làm khách, thấy con gái chủ nhà duyên dáng yêu kiều, dung mạo như hoa, liền lột sạch quần áo người ta ra? Có gì khác nhau đâu chứ?
Hắc xà và Bạch mãng vốn do tiên nhân dùng sơn tinh vân căn của núi Kỳ Đôn luyện thành, đang quấn quýt bên ngoài rừng trúc. Hai đôi mắt âm trầm như có tính người, lộ rõ vẻ hả hê trên nỗi đau của kẻ khác.
Một giọng nói trêu đùa vang lên cách đó không xa:
- Vậy thì con gái nhà ngươi cũng nhiều quá rồi đấy, sau này chuẩn bị của hồi môn chắc chắn sẽ khiến ngươi lỗ vốn nặng.
Vị Thổ địa trẻ tuổi kinh hãi bật dậy, gương mặt không còn chút vẻ đau khổ căm hận nào, vội vàng chắp tay tạ lỗi với người đàn ông đội nón lá kia:
- Khiến đại tiên chê cười rồi. Tiểu nhân vốn quen chịu khổ trên mảnh đất nhỏ hẹp này, tầm nhìn hạn hẹp, không được như đại tiên chu du thiên hạ, thưởng ngoạn núi sông. Với nhãn quang của đại tiên, chắc hẳn đã nhìn ra vạt rừng trúc này chính là chút gia sản hộ thân tội nghiệp của tiểu nhân. Thế nên dù chỉ mất đi hai cây trúc xanh, tâm tình vẫn khó lòng kiềm chế, đau xót khôn nguôi, nghĩ lại cũng là lẽ thường tình. Mong đại tiên rộng lượng thứ lỗi cho sự mạo phạm vô tâm của tiểu nhân.
A Lương đi rồi quay lại, tựa người vào một cây trúc cao vút xanh biếc, ngẩng đầu nhìn tán lá rậm rạp, sau đó dời mắt hỏi:
- Cây trúc tổ tông của vạt rừng này vốn được dời đến từ động tiên Trúc Hải, sau đó bị ngươi gọt giũa thành cây gậy trúc xanh này phải không? Chính vì vậy mà ngươi đã chọc giận một vị tiên nhân, khiến vị ấy trong cơn lôi đình đã tước đi kim thân thần vị Thổ địa núi Kỳ Đôn của ngươi?
Lần này vị Thổ địa trẻ tuổi thực sự chấn động. Vẻ khúm núm trên mặt không tăng mà lại giảm, y lặng lẽ đứng thẳng người, đường đường chính chính chắp tay hành lễ, trầm giọng nói:
- Thổ địa núi Kỳ Đôn là Ngụy Bách, từng được mạt đại hoàng đế tiền triều Thần Thủy quốc sắc phong làm Sơn thần, trấn giữ phạm vi ngàn dặm quanh núi Kỳ Đôn. Sau đó thế sự đổi thay, họ Tống Đại Ly trỗi dậy thôn tính Thần Thủy. Tại hạ vì một chuyện mà chọc giận hoàng đế khai quốc họ Tống, từ Sơn thần bị giáng chức thành Thổ địa một ngọn núi, phạm vi cai quản thu hẹp còn hơn ba trăm dặm, đến nay vẫn là thân mang tội trạng.
Y nhấc trúc trượng xanh biếc tràn trề linh khí trong tay lên, cười khổ nói:
- Họa vô đơn chí. Trong cơn phong ba ấy, tại hạ buộc phải chặt một cây lục trúc từ Trúc Hải động thiên để làm gậy chống. Không ngờ chẳng được bao lâu lại chọc giận tiên gia hảo hữu của người trồng trúc, đối phương chỉ trong lúc đàm tiếu đã đánh một kẻ Thổ địa hèn mọn như tại hạ suýt chút nữa phải vùi thây dưới đất.
A Lương nghiêng mình tựa vào thân trúc, đổi sang một tư thế mà ông ta tự cho là tiêu sái hơn, tặc lưỡi nói:
- Nghe có vẻ thê thảm thật đấy.
Vị Thổ địa trẻ tuổi vẻ mặt não nề.
A Lương không màng tới vị Thổ địa có thân thế bi thảm này nữa, quay đầu nhìn ra ngoài rừng trúc. Trong tầm mắt, Trần Bình An vừa đi theo ông ta quay lại đang đứng trên sườn núi, đám rắn rết và mãng xà đều biết điều tránh ra xa, nhất là con bạch mãng vẫn còn kinh hồn bạt vía kia, ánh mắt cực kỳ cảnh giác. Ông ta cười nói:
- Vị bằng hữu này của ta muốn làm một vụ giao dịch với các ngươi, giá cả thế nào cứ tự nhiên thương lượng. Bàn bạc ổn thỏa thì sau này là bằng hữu, bằng như không thành cũng chẳng sao, mua bán không thành, nhân nghĩa vẫn còn...
Nói đoạn, ông ta lại sờ vào thanh trúc đao bên hông, dời mắt khỏi thân hình hai con cự thú kia, tò mò hỏi:
- Hai con nghiệt súc này vốn không phải dòng dõi giao long chân chính, nhất là con hắc xà kia, sao lại có được hắc giao sơ hình, mọc ra cả tứ trảo thế kia? Chẳng lẽ chúng gặp được kỳ ngộ gì sao?
Vị Thổ địa trẻ tuổi tự xưng Ngụy Bách cẩn trọng đáp lời:
- Quả thực là có kỳ ngộ, nhưng cụ thể ra sao thì tiểu nhân cũng không rõ, chỉ suy đoán là có liên quan đến động tiên Ly Châu kia. Chắc hẳn bọn chúng đã vô tình nuốt phải vật gì kỳ lạ, mà thứ này lại đại bổ đối với những loài như rắn trăn hay cá chép. Trấn Hồng Chúc ở gần biên cảnh núi Kỳ Đôn là nơi ba dòng nước hội tụ, trong đó có một con sông lớn tên gọi Xung Đạm, nay đã có một con cá chép mọc ra hai sợi râu rồng vàng ròng chân chính, khiến người ta không khỏi thèm muốn. Mà trăm năm trước, con cá chép rực rỡ này từng theo dòng khe suối bơi ngược lên núi Kỳ Đôn, tiểu nhân đã tận mắt nhìn thấy nó. Theo lý mà nói, dù có cho nó thêm bốn năm trăm năm nữa, tuyệt đối cũng không thể mọc ra đôi râu rồng với phẩm chất kinh người như vậy.