Khi người đàn ông đội nón buông chuôi đao trúc ra, quay sang vỗ nhẹ lên vai một cái, vị Thổ Địa trẻ tuổi cảm thấy như mình vừa dạo một vòng qua cửa quỷ môn quan, chẳng những không trút được gánh nặng mà trái lại càng thêm nơm nớp lo sợ. Trên mặt hắn không còn nụ cười đắc ý chỉ điểm giang sơn như lúc trước, thân hình cứng đờ không dám cử động, thanh âm khô khốc thốt lên:
- Tiền bối, hôm nay chỉ là hiểu lầm, vãn bối đã mạo phạm rồi.
Thực tế, kẻ lai lịch bất minh này đã có thể thần không biết quỷ không hay xuất hiện bên cạnh, dùng một thanh đao trúc tầm thường đâm xuyên ngực hắn dễ như trở bàn tay, đủ thấy hắn hoàn toàn không phải đối thủ của đối phương. Phải đợi đến khi hắn trở thành chính thần của núi Kỳ Đôn, may ra mới có thể chống chọi được một hai. Một nan đề nan giải bày ra trước mắt: nên ngoan ngoãn đứng yên chịu trận, hay là dốc sức liều mạng đánh một trận tử chiến?
Thật ra, ngay khoảnh khắc bàn tay người nọ rời khỏi chuôi đao, thanh đao trúc vốn làm từ chất liệu bình thường đã mất đi uy lực chấn nhiếp. Dù sao hắn cũng là một vị thần linh, tuy chỉ là một Thổ Địa hạng xoàng, đặt trong chốn quan trường vương triều thế tục thì chẳng khác nào tên sai vặt không phẩm hàm, nhưng thần linh rốt cuộc vẫn là thần linh. Kim thân của hắn trải qua bao năm hương khói tôi luyện, có thể sánh ngang với thân thể võ phu Thất cảnh, đặc biệt là không có tử huyệt, cho nên dù bị đao trúc đâm xuyên ngực cũng không quá nghiêm trọng. Nhưng người đàn ông đội nón tên A Lương kia càng tỏ ra hờ hững, hắn lại càng cảm thấy bất an thấp thỏm.
Hắn chợt nhớ đến năm xưa, có hai vị Lục địa chân tiên ghé bước đến ngọn núi này, dùng thần thông vô thượng tiêu hủy thần vị kim thân của hắn. Khí độ của hai người đó khi ấy cũng hời hợt như vậy, thậm chí còn ung dung hơn cả lúc bọn họ tùy ý hạ một quân cờ.
Sau khi xuất đao, A Lương lại khôi phục dáng vẻ bỡn cợt phong trần, ông ta gỡ hồ lô nhỏ bên hông xuống khẽ lắc lư, hương rượu nồng nàn tỏa ra. Nhấp một ngụm rượu mạnh, ông ta thong dong đi dạo quanh vị Thổ Địa trẻ tuổi tuấn tú, tấm tắc khen ngợi:
- Khả năng diễn kịch của ngươi khá lắm, con bạch mãng kia cũng không tệ, lại thêm con hắc xà hung ác kia nữa, phối hợp với nhau quả là thiên y vô phùng. Có điều, ngươi vừa tưởng đại sự đã thành liền lộ ra bản mặt thật, điều này lại rất hợp khẩu vị của ta. Ba tiếng cười vừa rồi đặc sắc lắm, ta thích.
Hắc xà và Bạch mãng vốn đã sớm khai mở linh trí, thông hiểu nhân tính. Khoảnh khắc người đàn ông đội nón lá cười híp mắt chào hỏi Thổ địa, chúng gần như đồng thời vội vã tháo lui. Hắc xà nhanh chóng giải trừ vòng vây, lùi về rìa khu đất bằng trên đỉnh núi. Bạch mãng bị mất một cánh cũng vặn vẹo trườn đi, ngoan ngoãn thu mình bên vách đá. Cả hai đều rạp đầu xuống đất, dáng vẻ phục tùng, vô cùng dễ bảo.
Lần này tuyệt đối không phải giả vờ, lớp vảy bao phủ thân hình đồ sộ của xà mãng đều khẽ run rẩy, bộc lộ rõ rệt nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng. Chúng thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào người đàn ông đội nón kia lấy một lần.
Chỉ một thanh đao trúc của A Lương đã khiến cục diện hoàn toàn ngã ngũ.
Vị Thổ địa trẻ tuổi nghe lời giễu cợt của người đàn ông đội nón, vẻ mặt lúng túng nói:
- A Lương tiền bối nói đùa rồi.
A Lương thu lại nụ cười:
- Nói đùa?
Vị Thổ địa trẻ tuổi vốn có phong thái tuấn tú phong lưu dường như nhận ra điều bất ổn, cho rằng người đàn ông trước mắt là hạng trở mặt vô tình, định ra tay hạ sát mình. Trong lúc cấp bách, hắn liền thi triển thần thông của thần linh núi sông một phương, thân thể như đất vàng hóa lỏng, mặt đất dưới chân cuộn trào như bùn nhão. Gần như chỉ trong chớp mắt, bóng dáng vị Thổ địa này đã biến mất không tăm tích, mặt đất vốn lầy lội cũng khôi phục lại trạng thái bình thường.
Súc địa thành thốn, thực tế Đạo môn và Binh gia cũng có pháp thuật tương tự.
Mất đi điểm tựa, thanh đao trúc màu xanh biếc rơi rụng xuống.
A Lương đưa tay chộp lấy thanh đao, phát hiện đám trẻ Lý Bảo Bình đang trợn tròn mắt nhìn mình.
Lão vội vàng ưỡn ngực ngẩng đầu, không tra đao vào vỏ mà dùng mũi đao chống xuống đất, bày ra một tư thế tiêu sái ngạo nghễ nhìn trời.
Người đàn ông đội nón lá lẩm bẩm:
- Khen ta đi, khen ta thật nhiều vào. A Lương ta có hai ưu điểm lớn nhất. Một là thích tiếp thu phê bình, kẻ nào phê bình ta, ta sẽ đánh chết kẻ đó. Hai là khi được người khác tán dương, dù có hổ thẹn đến mức buồn nôn thì vẫn có thể thản nhiên chấp nhận.
Lý Hòe là người đầu tiên lên tiếng, cậu chạy lạch bạch đến bên cạnh A Lương, đánh mắt quan sát từ trên xuống dưới một lượt rồi nói:
- A Lương, ông đến chậm như vậy, có phải là bận đi đại tiện không? Đúng là đồ lười biếng lắm phân. Ông có biết nếu chỉ chậm một chút nữa thôi, sau này sẽ chẳng còn ai lải nhải bên tai ông, theo ông đi tiểu tiện nữa không? Đến lúc đó ông có nhớ tôi không?
A Lương vốn đang cố sức đóng vai cao nhân, nghe vậy thì hình tượng lập tức sụp đổ, thẹn quá hóa giận mắng:
- Ta nhớ mẹ ngươi, nhớ chị ngươi, chứ chẳng thèm nhớ cái thằng nhóc không có lương tâm như ngươi.
Lần đầu tiên Lý Hòe không mắng trả, chỉ cúi đầu, sắc mặt có chút ảm đạm.
A Lương thở dài, xoa đầu đứa trẻ:
- Chẳng phải vẫn còn sống nhăn răng đó sao, mặt ủ mày chau làm gì, được rồi được rồi...
Lý Hòe lập tức ngẩng đầu, nhe răng cười:
- A Lương, ông dạy tôi võ công tuyệt thế nhé?
A Lương cười hỏi:
- Ngươi có chịu được khổ không?
Đứa trẻ nghiêm túc lắc đầu:
- Đương nhiên là không chịu khổ được rồi. Ông có cách nào giúp tôi không cần chịu khổ mà vẫn luyện thành thần công vô địch thiên hạ không?
Khóe miệng A Lương co giật:
- Ngươi thấy có khả năng đó không?
Lý Hòe bĩu môi, liếc xéo người đàn ông đội nón lá:
- A Lương, ông làm tôi thất vọng quá.
Lý Bảo Bình đeo hòm sách nhỏ, mỉm cười chào A Lương một tiếng rồi chạy vội đi xem tình hình Trần Bình An.
Lâm Thủ Nhất đi tới trước mặt A Lương, trong lòng đầy rẫy nghi hoặc nhưng cuối cùng vẫn không hỏi gì. A Lương gật đầu với thiếu niên một cái, ra hiệu đi sang một bên nói chuyện riêng.
Chu Hà mình đầy máu tươi đang ngồi xếp bằng, nhìn thì có vẻ đáng sợ nhưng thực tế không tổn thương đến hồn phách và nguyên khí căn bản. Ông lau vết máu trên mặt, vẻ mặt rạng rỡ, chỉ cảm thấy sảng khoái, sảng khoái vô cùng. Đời này ông chưa từng thấy hả hê như vậy, bao nhiêu uất ức tích tụ trong lòng bấy lâu dường như sau trận tử chiến này đã bị quét sạch sành sanh, thần trí thanh minh, gân cốt thư thái.
Chu Lộc chạy nhanh đến bên cạnh Chu Hà, ngồi xổm xuống, mặt đầy nước mắt. Chu Hà xua tay cười lớn:
- Con gái, đại nạn không chết tất có hậu phúc, là chuyện tốt, rất tốt! Cha cảm thấy dường như đã nắm bắt được một chút thời cơ đột phá, mấy yếu huyệt mấu chốt vốn dĩ im lìm, lúc này đã có dấu hiệu nảy mầm. Đừng xem thường chút manh mối này, đối với một kẻ vốn đã đứt đoạn tiền đồ võ đạo như cha, đây chính là cơ duyên trời ban!
Chu Lộc nửa tin nửa ngờ, lòng vẫn nặng trĩu âu lo:
- Cha, người đừng nói chuyện nữa, cẩn thận ảnh hưởng đến vết thương.
Chu Hà càng thêm tươi tỉnh, hai tay chống lên đầu gối, ánh mắt sáng quắc, tinh thần vô cùng sung mãn:
- Chút thương thế này thấm tháp vào đâu. Nếu như có thể cầm cự thêm một khắc, hay nửa nén nhang nữa, nói không chừng cha đã có thể bước một chân vào ngưỡng cửa đệ lục cảnh rồi. Đương nhiên, tiền đề là cha không bị con súc sinh kia nuốt chửng.
Nói đến đây, Chu Hà nhìn về phía người đàn ông đội nón lá, giơ ngón tay cái tán thưởng:
- A Lương tiền bối, tới trấn Hồng Chúc, vãn bối nhất định sẽ mời ngài uống rượu hạnh hoa mới ủ!
A Lương quay lưng về phía Chu Hà, phất phất tay ra vẻ không mấy bận tâm, buông một câu đầy vẻ mất hứng:
- Lão Chu này, đại ân không lời nào tả xiết, cứ ghi tạc trong lòng là được, nói ra lại thành thiếu thành ý.
Phía bên kia, Trần Bình An đón lấy chiếc bình nhỏ từ tay Lý Bảo Bình. Đó là phương thuốc gia truyền của tiệm thuốc họ Dương, công hiệu đơn giản là trấn thống giảm đau. Trước kia tại mộ thần tiên trong trấn nhỏ, sau trận tử chiến suýt chút nữa đã lưỡng bại câu thương với Mã Khổ Huyền, cậu đã từng dùng qua một lần. Nếu khi đó A Lương không kịp thời xuất hiện, chiếc bình này chắc chắn sẽ phát huy tác dụng. Nhưng hiện tại thì không cần thiết, tuy toàn thân đau đớn thấu xương, nhưng vẫn chưa đến mức phải dùng tới thuốc. Lão Dương từng dặn dò rất kỹ, thuốc có ba phần độc, có thể không dùng thì tuyệt đối đừng dùng. Nhất là với người luyện võ, nếu quá ỷ lại vào linh đan diệu dược, về lâu dài chẳng khác nào tự đào chân tường của chính mình.
Lý Bảo Bình nhìn tiểu sư thúc sắc mặt trắng bệch, cô bé tâm tư nhạy bén, nhận ra tay trái cầm dao chẻ củi của cậu vẫn đang run rẩy không ngừng, dường như đang cố sức kìm nén.
Trần Bình An nhẹ giọng an ủi:
- Không sao đâu, chỉ là thân thể tạm thời bị đánh về nguyên hình, nhưng không phải không có lợi. Nếu cảm giác của thúc không lầm, cái lợi sau này sẽ càng lớn hơn.