Đinh Tùng Ngôn chậm rãi đi tới mép sân, thuận miệng nói:
“Những biến hóa đó là những cách ứng đối khác nhau mà ta diễn hóa ra dựa trên những địch nhân và võ công khác nhau trong giả tưởng. Chúng vừa chưa hoàn thiện, vừa không liên tục. Với cảnh giới của ngươi, lại không có kinh nghiệm giao thủ với những đối thủ tương ứng, nếu ghi nhớ hết chúng trong đầu thì lúc giao chiến với người khác, nhất định sẽ trước lo sau nghĩ, do dự không quyết, khó mà đưa ra quyết đoán.
“Ngươi chỉ cần nhớ rằng, quyền pháp và bộ pháp của Thiết Thương Quyền là do các vị tiền bối tiên hiền có ngoại công đao thương khó nhập sáng tạo. Các vị đó có lẽ sẽ cân nhắc đến việc hậu nhân chưa luyện ngoại công đến đại thành, nhưng tuyệt đối không thể cân nhắc chu toàn và tỉ mỉ đến như vậy. Đây chính là chỗ hiện tại ngươi có thể kết hợp với thực lực bản thân để cải tiến.
“Nếu kiếm đủ nhanh thì không cần hư chiêu. Nhưng rất ít người có thể khiến khoái kiếm đạt đến cảnh giới đăng phong tạo cực như thế, cho nên mới có đủ loại chiêu thức phức tạp. Đạo lý này cũng có thể dùng vào Thiết Thương Quyền. Trước tiên từ đơn giản đến phức tạp, đợi ngoại công của ngươi đại thành rồi lại từ phức tạp trở về đơn giản.”
Ở Tiêu Minh tông, ngoài việc thỉnh giáo Vạn sư huynh, Trịnh sư tỷ và những người khác, cứ cách một thời gian, Đinh Tùng Ngôn còn luận bàn với những đệ tử chuyên phụ trách võ thí.
Con đường võ đạo của những đồng môn ấy đã rất mờ mịt, nhưng lại không muốn mưu cầu sinh kế nơi chốn tiền tài, nên lựa chọn ở lại trong tông môn, luyện tập những võ công chiêu thức được sưu tầm trong Tàng Kinh các, để các đệ tử trước khi hành tẩu giang hồ đã có kinh nghiệm đối trận với các loại địch nhân khác nhau như trường thương, quyền chưởng, roi, đồng côn, song chùy lớn nhỏ, trường đao, đoản đao, ám khí, tên bắn...
Tuy chân khí khác nhau, dị loại khiếu huyệt cũng khác nhau, những đệ tử võ thí ấy nhiều nhất chỉ có thể phát huy được năm thành uy lực của các công pháp chiêu thức trong Tàng Kinh các, nhưng đối với môn nhân Tiêu Minh tông chỉ cần tích lũy kinh nghiệm thì như vậy cũng đã đủ.
Dương Thế Phong lắng nghe rất chăm chú.
Sau chuyện mười chiêu chuyển bại thành thắng và những lời chỉ điểm vừa rồi, trong lòng hắn, Đinh nhị lang đã là một vị nhất phái tông sư hàng thật giá thật, nhãn lực độc đáo.
Ăn cơm trưa xong, vị đệ tử cũ của Thạch Trì võ quán rời khỏi Đinh trạch, bước trên con đường lát đá xám trắng của Bảo Bình hạng, đi về phía Đương Khang miếu.
So với lần đầu rời Thiên Dương hội quán trong tâm trạng bất lực và u ám, bước chân hắn lúc này nhẹ nhàng hơn nhiều. Trong đầu đều là những lời Đinh Tùng Ngôn vừa nói cùng những chỗ sai trong Thiết Thương Quyền được đối phương sửa lại.
Trong lòng Dương Thế Phong dâng trào một cảm xúc khó tả.
Dẫu trong nhà hắn chẳng còn bao nhiêu bạc, sư phụ cũng chỉ có thể giúp hắn tạo thêm vài khiếu huyệt, còn thứ hắn luyện vẫn là Thiết Thương Quyền không mấy xuất sắc, nhưng hắn vẫn cảm thấy ánh nắng buổi chiều hôm nay đột nhiên trở nên rực rỡ hơn rất nhiều.