Trần Xuyên nhìn Dương Thế Phong đối diện, nghĩ tới nguyên nhân mình thua, cũng nghĩ tới cách để thắng, nhưng sau khi vô số ý nghĩ xoay chuyển trong đầu, điều hắn hỏi cuối cùng lại là một chuyện khác:
“Ai dạy ngươi đánh như vậy?”
Lối đánh vừa rồi hoàn toàn khác phong cách trước đây của Dương Thế Phong, nếu không Trần Xuyên cũng không dễ dàng mắc bẫy. Từ tận đáy lòng, hắn không tin đây là do Dương Thế Phong tự nghĩ ra.
Dương Thế Phong vừa mở miệng thì chợt nhớ tới lời dặn trước đó của Đinh nhị lang: “Bất kể thắng hay thua, đều không được nhắc tên ta.”
Hắn lấy lại bình tĩnh rồi nói:
“Ta gặp một vị tiền bối ở ngoài hội quán, hắn thuận miệng chỉ điểm ta vài câu. Sau đó bằng hữu của ta chủ động đứng ra, nói sẽ giúp ta mời ngươi luận bàn thêm một trận.”
Tiền bối...
Ánh mắt Trần Xuyên quét qua Đinh Tùng Ngôn đang đứng dưới hành lang, theo bản năng loại bỏ hiềm nghi của hắn. Người này hẳn là vị bằng hữu kia, chứ không phải vị tiền bối mà Dương Thế Phong nhắc tới.
“Nếu đánh lại một lần nữa, ta tuyệt đối sẽ không mắc bẫy, ngươi chắc chắn vẫn sẽ thua.” Trần Xuyên quay lại nhìn Dương Thế Phong, không cam lòng nói một câu để giữ thể diện.
“Ta tin!” Dương Thế Phong có nhận thức vô cùng rõ ràng về nguyên nhân mình thắng.
Ý nghĩ vừa chuyển, hắn lại nghĩ tới, nếu đánh lại một lần nữa, Trần Xuyên chắc chắn sẽ điều chỉnh cách đánh. Vậy mình có phải cũng có thể nhằm vào cách đánh sau khi hắn điều chỉnh mà tiếp tục thay đổi?
Như vậy, chưa chắc mình sẽ thua!
Lần sau, lần sau nữa, lần sau nữa nữa, mỗi lần đều có thể dự đoán trước một phần, nhưng lại không được để đối phương đoán ra sự nhằm vào ấy...
Dương Thế Phong càng nghĩ càng đau đầu, có cảm giác đầu óc sắp nổ tung.
Hắn không nhịn được đưa tay gãi gáy.
Phức tạp quá đi mất...
Thấy Dương Thế Phong không kiêu căng cũng không cứng miệng, tâm trạng Trần Xuyên tốt hơn không ít. Hắn chắp tay thi lễ rồi quay người đi vào sâu trong Thiên Dương hội quán.
Ra khỏi Thiên Dương hội quán, Dương Thế Phong quay đầu nhìn Đinh Tùng Ngôn bên cạnh, chân thành hành lễ:
“Đinh nhị lang, đa tạ ngươi chỉ điểm.”
Đinh Tùng Ngôn thản nhiên nhận lễ, đón cơn gió thu vẫn còn mang theo chút hơi ấm, chậm rãi bước đi trên phố.
“Ta còn một điều chưa hiểu.” Dương Thế Phong không nén nổi tò mò hỏi:
“Nếu người kia không mắc bẫy, không áp sát để đánh vào tráo môn của ta, thì trong mười chiêu ta vẫn thắng được hắn sao?”
Nếu hắn không mắc bẫy thì nhất định sẽ kéo dài quá mười chiêu, mà điều ta nói là trong mười chiêu có thể thắng, chứ đâu có nói sau mười chiêu sẽ thế nào... Nếu trong mười chiêu ngươi không thắng được thì phần nhiều sẽ thua... Kiểu nhằm vào như vậy nếu không nâng lên thành hệ thống, thành lý luận thì cũng chỉ dùng được nhất thời, không thể thật sự bù đắp khuyết điểm của ngươi, nhiều nhất chỉ khiến ngươi có danh tiếng giỏi chém giết bác kích. Mà thường đi bên bờ sông, nào có ai tránh khỏi ướt giày?
Đinh Tùng Ngôn buồn cười thầm nghĩ.
Nhân đó, hắn cũng xác lập nguyên tắc chém giết của chính mình:
Lấy chính làm gốc, lấy kỳ chế thắng.