Trong mười chiêu?
Tuy đã sớm biết Đinh nhị lang là một cao thủ hàng thật giá thật, nhưng Dương Thế Phong vẫn theo bản năng hoài nghi tính chân thực của câu nói này.
Trong trận tỷ thí vừa rồi, hắn đã dùng hết mọi bản lĩnh, cuối cùng vẫn không tránh khỏi thất bại. Khi bước ra khỏi Thiên Dương hội quán, hắn chỉ cảm thấy cả thân lẫn tâm đều bất lực, không nhìn thấy lấy nửa phần hy vọng chiến thắng.
Khoảng cách như vậy, chỉ tùy tiện chỉ điểm vài câu là có thể xoay chuyển được sao?
“Người kia tuy cũng chỉ vừa bước vào Đại Diễn cảnh chưa lâu, nhưng võ công của hắn rất khắc chế ta. Dù đánh thêm mười trận nữa, ta cũng chưa chắc thắng nổi một trận.” Dương Thế Phong trầm giọng nói.
Hắn cho rằng Đinh nhị lang là người một bước lên trời, đối với võ đạo chém giết ở giai đoạn Luyện Khiếu và sơ kỳ Đại Diễn cảnh không hiểu quá nhiều, cho nên mới nói ra những lời hoang đường như vậy.
Phải biết rằng, đối phương mới bái nhập Tiêu Minh tông để củng cố căn cơ được hơn một tháng, nói không chừng ngay cả kiếm pháp nhập môn cũng còn chưa nắm vững hoàn toàn. Trong chuyện này nói lời lớn lối, không sát thực tế, hoàn toàn có thể lý giải.
Thấy từng lời từng chữ của Dương Thế Phong đều đang bày tỏ sự hoài nghi, Đinh Tùng Ngôn bắt chước dáng vẻ của Nghiêm sư phụ, khẽ cười một tiếng rồi nói:
“Trong võ đạo chém giết, có hai loại lý niệm mà ta tôn sùng nhất.
“Một là 'lấy ta làm chủ', đưa bất cứ kẻ địch nào vào bộ pháp của chính mình. Nói đơn giản chính là mặc cho ngươi có ngàn vạn diệu pháp, ta chỉ một kiếm tới lui.
“Còn một là 'lấy hắn làm chủ', mỗi một chiêu đều nhằm vào sơ hở, thói quen và suy nghĩ của đối phương, khiến hắn khó chịu ở điểm nào thì cứ tập trung đánh vào điểm ấy.
“Nếu có thể đưa một trong hai loại này tới cực hạn thì ở đương thời có thể xưng là đại hành gia.”
Dương Thế Phong càng nghe càng thấy lời Đinh Tùng Ngôn nói rất có đạo lý.
Càng nghiền ngẫm càng cảm thấy những lời này tuy đơn giản nhưng đã nói hết chân lý của chém giết.
Chuyện võ đạo, quả thật chính là như vậy!
“Đây là lý niệm do vị tiền bối tiên hiền nào tổng kết ra vậy?” Dương Thế Phong không giấu được vẻ khâm phục.
Hả? Cái này là ta vừa mới bịa xong, còn nóng hổi đây... Có lẽ trước đây cũng có tiền nhân từng nói lời tương tự, nhưng cái gì mà 'lấy ta làm chủ', 'lấy hắn làm chủ' đều là ta vừa vì muốn lừa ngươi đi thực chứng ý tưởng võ học của ta nên thuận miệng bịa mà ra...
Đương nhiên, bên trong cũng thật sự chứa một phần lý giải của ta về võ đạo. Loại thứ nhất gần giống nhất kiếm phá vạn pháp, loại thứ hai thì sẽ có cảm giác như Độc Cô Cửu Kiếm. Hả, nếu kết hợp với ý tưởng trước đó của ta là sáng tạo một môn công pháp nhằm vào sự lưu chuyển của khí vận, sau này chẳng phải ta có thể tự sáng tạo ra một bản tăng cường của Độc Cô Cửu Kiếm sao?
Trong lúc ý nghĩ xoay chuyển như điện, Đinh Tùng Ngôn bỗng có chút hưng phấn.
Dùng “Diễn Đạo Đức" và "Quy Nhất Vạn Vật" để phân giải, hoàn nguyên, tổng kết toàn bộ võ học trong thiên hạ, xây dựng nên một mô hình lớn, rồi lần lượt phá giải từng môn?
Đinh Tùng Ngôn không có thời gian tiếp tục mơ tưởng, vẫn giữ dáng vẻ của một cao thủ, trả lời câu hỏi của Dương Thế Phong: