Dưới ánh đèn lồng treo trước cổng các tòa viện hai bên, Kỳ Cổ nhân Khúc Trung Hoành nhảy bằng một chân tới trước mặt Đinh Tùng Ngôn, kinh ngạc hỏi:
“Ngươi sao lại ở đây?”
Hắn cũng quen Hứa Trường An, nhưng khinh thường đối phương là đạo tặc, chẳng buồn chào hỏi.
“Ta chuyển tới đây ở rồi!” Đinh Tùng Ngôn chỉ vào tòa trạch viện còn chưa treo tấm biển “Đinh phủ”.
Khúc Trung Hoành chợt hiểu ra, buột miệng:
“Ngươi lấy đâu ra bạc?”
“Là tiền thưởng sư phụ ta cho.” Đinh Tùng Ngôn “thành thật” đáp.
Có Tích Ác đạo truy tra chuyện Chân phủ từ trước, hiện giờ hắn cũng không nhắc với người ngoài rằng mình được ban thưởng nhờ vụ Chân phủ nữa.
“Phải rồi, ngươi là đệ tử thân truyền của Đào tông chủ Tiêu Minh tông.” Trên gương mặt còn khá đoan chính của Khúc Trung Hoành hiện lên vẻ bừng tỉnh.
Con âm nhãn nằm ngang giữa mi tâm hắn vẫn khép chặt.
Không đợi Đinh Tùng Ngôn nói thêm, Khúc Trung Hoành mặc áo ngắn vải thô, thắt đai da bên hông than thở:
“Khinh Yên muội muội thuần khiết linh tú như vậy, sao lại là yêu nữ được chứ?”
“Đúng đúng đúng!” Hứa Trường An không nhịn được gật đầu phụ họa.
Lâu như vậy rồi mà các ngươi vẫn chưa chấp nhận sao... Đinh Tùng Ngôn bật cười:
“Người không thể nhìn tướng mạo.. Ví như ta!”
“Haiz...” Khúc Trung Hoành thở dài một tiếng.
Đột nhiên, ánh mắt hắn quét qua thanh Hàn Ảnh kiếm trong tay trái Đinh Tùng Ngôn, đồng tử lập tức đông cứng:
“Thanh kiếm này... Thanh kiếm này sao lại ở trong tay ngươi?”
“Vì sao lại không thể ở trong tay ta? Ta là đệ tử thân truyền của tông chủ mà.” Đinh Tùng Ngôn cười không để tâm. Hắn đã sớm biết Khúc Tam Lang vui giận đều hiện lên mặt, chưa bao giờ giấu lời trong lòng.
Khúc Trung Hoành chấp nhận lời giải thích này, nhưng từ vẻ mặt của hắn, Đinh Tùng Ngôn đọc ra được những ý tứ đại loại như “minh châu ám đầu”, “phung phí thiên vật”.
Khúc Trung Hoành dụi mắt nói:
“Đã đặt tên chưa? Ta giúp ngươi khắc lên thân kiếm. Kiếm có tên, mới có linh.”
“Kiếm có linh là ý gì?” Đinh Tùng Ngôn tò mò hỏi.
Đúng lúc này, hắn chợt có cảm ứng, nghiêng người nhìn sang phía bên kia.
Trịnh Chu Hi mặc váy lụa xanh nhạt gần trắng, đeo một chiếc tay nải nhỏ sau lưng, xách Thu Thủy kiếm, dáng người yểu điệu bước tới, trên mặt mang nụ cười nhàn nhạt, tựa như ánh chiều tà vẫn còn chưa tan.
Hứa Trường An và Khúc Trung Hoành đều nhìn sang. Dù bọn họ đã từng chứng kiến dung mạo tuyệt sắc của Đinh Khinh Yên, lúc này nhìn thấy Trịnh Chu Hi vẫn không khỏi sững sờ.
“Kiếm có linh tính, có thể khiến ngươi điều khiển như cánh tay của mình, cũng có thể khẽ ngân trong vỏ kiếm để báo động cho ngươi, còn có thể gây tổn thương tới ác quỷ và tà vật.” Trịnh Chu Hi tươi cười đáp thay Khúc Trung Hoành câu hỏi của Đinh Tùng Ngôn:
“Nhưng muốn bảo kiếm dưỡng ra linh tính thì không phải chuyện một sớm một chiều. Thanh Thu Thủy kiếm này là cha ta tặng, ta dùng suốt bốn năm, gần đây mới mơ hồ có cảm giác sắp sinh ra một tia linh tính.”
Nghe cũng không tệ…!
Đinh Tùng Ngôn không khách sáo với sư tỷ, cười nói với Khúc Trung Hoành:
“Nó tên là Hàn Ảnh, không biết khi nào ngươi rảnh giúp ta khắc lên thân kiếm?”
“Phải đợi tới giờ Tý. Khi ta mở âm nhãn, nhìn thấy dòng chảy của thiên địa chi khí, mới có thể khắc tên mà không phá hỏng khí vận tổng thể.” Nói tới chuyện đúc kiếm, Khúc Trung Hoành lập tức trở nên vô cùng nghiêm túc.