Đinh Tùng Ngôn cười tủm tỉm hỏi Hứa Trường An:
“Dạo này luyện võ thế nào rồi?”
Hứa Trường An đứng ngoài cổng viện, thấp thỏm đáp:
“Bộ Vô Cữu Huyền Công kia mạnh hơn công pháp sư phụ ta dạy ban đầu nhiều lắm. Khoảng thời gian này ta vẫn luôn tu luyện lại theo nó, rèn thể luyện khí từ đầu, thân thể khỏe hơn, chân khí cũng dồi dào hơn, đã có thể luyện khiếu rồi.”
Nói tới đây, Hứa Trường An dần thả lỏng, từ tận đáy lòng cảm khái:
“Công pháp tốt với công pháp bình thường quả thật khác nhau một trời một vực! Đinh nhị ca, công pháp của Tiêu Minh tông chắc chắn còn tốt hơn nữa, ngươi chủ tu môn nào?”
“Chúc Chiếu Trường Dạ Kinh.” Đinh Tùng Ngôn mỉm cười hiền hòa nhìn Hứa Trường An.
“Sao không chọn Chu Thiên Tinh Đẩu Thư?” Hứa Trường An có chút kinh ngạc:
“Môn đó chủ sát phạt, chủ phá địch, còn có thể diễn hóa thiên ngoại tinh không, khiến người ta hướng tới biết bao.”
Đinh Tùng Ngôn cuối cùng cũng thu lại ý cười, nghiêm mặt nói:
“Chẳng phải ta bị Quý yêu nữ dọa sợ rồi sao? Ta muốn học một môn có thể khắc chế công pháp của Tuyệt Thánh đạo.”
Hứa Trường An ngẩng đầu nhìn Đinh Tùng Ngôn một cái, không dám lên tiếng.
Dùng đầu ngón chân nghĩ Đinh Tùng Ngôn cũng đoán được trong lòng tên này đang nghĩ gì:
Với thực lực và địa vị của Quý yêu nữ, Đinh nhị ca, ngươi trừ phi còn gặp kỳ ngộ khác, bằng không cả đời này cũng chẳng khắc chế nổi nàng...
“Quyển Bạch Xà truyện của ta đâu?” Đinh Tùng Ngôn nhìn thấu nhưng không vạch trần, chuyển sang hỏi chuyện khác.
Hứa Trường An dẫn Đinh nhị ca vào trong nhà, lấy từ ngăn bí mật ra quyển Bạch Xà truyện do Quý Hàn Y đích thân chép tay.
Vừa hoàn trả lại cho chủ cũ, hắn vừa hạ giọng hỏi:
“Đinh nhị ca, đ... đây là bản Quý yêu nữ tự tay chép đúng không? Trước kia ta từng thấy nàng luyện chữ.”
Khóe miệng Đinh Tùng Ngôn khẽ giật giật, giơ ngón cái với Hứa Trường An.
Tên này đúng là nhớ mãi không quên.
Đã gọi ta một tiếng Đinh nhị ca, vậy chờ sau này ta xuất sư, phát tài rồi, sẽ dẫn ngươi đi uống hoa tửu vài bận cho đã. Quý yêu nữ là người ngươi có thể nhớ thương sao? Ngươi không nắm nổi a!
Cất quyển Bạch Xà truyện đi, Đinh Tùng Ngôn cẩn thận hỏi:
“Khoảng thời gian này không xảy ra chuyện gì chứ?”
“Không!” Hứa Trường An lúc này mới nhớ tới việc báo cáo:
“Đinh nhị ca, ta đã làm theo lời ngươi dặn, tiếp nhận tòa viện ở Bảo Bình hạng. Ta cho giải tán phần lớn người hầu, chỉ giữ lại một đầu bếp, một bà tử làm việc nặng, hai người đó là một đôi phu thê, ngoài ra còn có hai tạp dịch và một người giữ cổng. Nếu ngươi không có gia quyến, cũng không thường xuyên ở đó thì như vậy là đủ rồi.
“Mỗi tháng tiền công với tiền ăn của bọn họ tổng cộng mười lượng bạc. Ngươi không cần đưa cho ta, sau này cứ để ta phụ trách. Bộ Vô Cữu Huyền Công kia đáng giá hơn chỗ này nhiều!”
Đinh Tùng Ngôn không từ chối, chỉ cười nói:
“Tiền của ngươi không chống nổi ba tháng đâu.
Ngươi còn phải mua dược thang phụ trợ rèn thể, luyện khí và luyện khiếu. Sau này nếu tạo khiếu, chi tiêu còn lớn hơn.”
Sắc mặt Hứa Trường An lập tức xị xuống, lẩm bẩm: