Ra khỏi núi sau bãi tha ma, âm nhãn Đinh Tùng Ngôn nhanh chóng mất hiệu lực.
Về việc này, hắn không mấy để tâm, vì hắn đã có cách mở âm nhãn ổn định.
Hắn cố ý chậm bước, mãi tới khi trời tối hẳn, mới tới ngôi miếu hoang đó.
Tình trạng trong miếu chẳng khác gì mấy hôm trước, lỗ thủng chưa vá, khắp nơi mạng nhện, cỏ dại đầy đất.
Đinh Tùng Ngôn không vội thúc phát âm nhãn, đưa mắt nhìn về pho tượng thần bẩn thỉu sứt mẻ.
Pho tượng thần này nghi là thổ địa, nhưng đã không còn ai thờ cúng, Định Giang phủ bất kể trong thành hay nông thôn, hiện nay đều thờ Đương Khang và Táo Vương, hương khách của đạo quán và chùa Phật chủ yếu ở tầng lớp trung thượng lưu.
Đinh Tùng Ngôn lạy xong vị thổ địa bị dân chúng bỏ rơi đó, mới chuyển "hạt giống" trong veo trong thức hải tới ấn đường.
Âm nhãn hắn theo đó mở ra, đồng hoang đen huyền vô biên vô tận và cảnh tượng trong miếu chồng lên nhau, hiện ra trong tầm mắt hắn.
Từng bóng ma mơ hồ tiến bước trong bóng tối như khói, pho tượng thần sứt mẻ vẫn bẩn thỉu, không máu không lệ.
Ta vừa còn khá sợ mở âm nhãn thấy được vị thần hương hỏa đã rơi khỏi pháp đàn, nên mới lạy đi lạy lại, thành khẩn nói rõ tình huống……là thế giới này không có thần hương hỏa, hay vị thần trong miếu này rơi rớt đã lâu, sớm tan biến hết rồi? Đinh Tùng Ngôn đưa mắt nhìn về cây cột gỗ hắn từng dựa lưng lúc tỉnh dậy.
Gió đen gần như đông đặc thành thực chất quấn quanh nơi đó, có một bóng người gần tan biến đang lảng vảng không dứt ở đó.
Đinh Tùng Ngôn nín thở, tiến lại gần.
Bóng người đó ngẩng đầu lên, lộ ra một gương mặt đoan chính thanh tú.
Gương mặt này giống hệt Đinh Tùng Ngôn!
Điểm khác biệt là, gương mặt đó tái nhợt âm u, đôi mắt lồi ra, chảy xuống từng vệt máu lệ, biểu cảm méo mó khác thường.
Nguyên thân ngươi quả thực đã hồi hồn vào đầu thất……ta thật sợ ngươi đã hồn phi phách tán, sợ mình sớm đã xuyên không rồi mà chỉ là quên chuyện trước đó……Đinh Tùng Ngôn nuốt nước bọt, kìm nén hai tay khỏi run rẩy vô thức, chuyển "hạt giống" trong veo tới cổ họng.
Hắn hỏi bằng giọng âm lạnh mờ ảo:
"Đinh Tùng Ngôn, ai đã giết ngươi?"
Biểu cảm méo mó của bóng người đó tức thì biến đổi, hiện lên nỗi sợ hãi thấu xương khó tả.
Hắn không ngừng thì thầm:
"Ta không chạy nữa……
"Đừng giết ta……"
"Ta không chạy nữa……
"Đừng giết ta……"
"Ta không chạy nữa!
"Đừng giết ta!"
Giọng hắn nhanh chóng trở nên chói tai, cuồng loạn, đầy hoảng sợ trước cái chết cận kề.
Giọt nước mắt hư ảo nhuốm màu máu tươi rực rỡ chảy từng giọt qua gương mặt hắn.
"Đừng giết ta!"
Trong tiếng thét cuối cùng, bóng người đó hoàn toàn tan vỡ tiêu tan, hòa làm một với bóng tối như khói, đồng hoang vô biên.
Đinh Tùng Ngôn lặng lẽ nhìn cảnh này, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Hắn cũng chẳng rõ đây là thỏ chết cáo buồn, vật thương đồng loại, hay là nghĩ tới bản thân hiện tại vẫn chưa thoát khỏi hai câu nói đó, vẫn đang cầu xin người khác đừng giết mình.