Cả nhà năm người vui vẻ ăn xong bữa tối, mỗi người làm việc riêng đến khuya, Đinh Tùng Ngôn lại bày rương gỗ ra, thắp sáng đèn dầu, chuẩn bị làm việc.
Hôm nay Đinh Khinh Yên rất ngoan, không bắt hắn kể thêm một đoạn nữa, chỉ trò chuyện với hắn về diễn biến tiếp theo của 'Bạch Xà truyện' rồi đi vào giấc ngủ.
Ngồi ngay ngắn trên rương gỗ nhỏ, Đinh Tùng Ngôn không lập tức hạ bút, mà suy nghĩ vấn đề khác.
Kết hợp môn bí pháp có được hôm nay và biểu hiện trước đó của Nghiêm Trường Thanh, hắn hợp lý nghi ngờ vị "tiền bối cường giả" này còn có mặt của một tên lừa đảo lão luyện, chứ không hẳn vì tính mạng bị đe dọa mà phải che giấu nhiều đến vậy.
"Nguồn gốc, cảnh ngộ những thứ đó, có được một nửa là thật đã tính là khá rồi.
"Ban đầu lừa ta tới phường Bắc Lý đợi cơ duyên, mục đích là kéo ta vào cuộc, điểm này không nghi ngờ gì nữa.
"Bản thân cơ duyên đó liệu có vấn đề gì, Nghiêm Trường Thanh có thật sự giỏi thuật số đạo không?
"Nếu Nhậm Hữu Dương không phải đệ tử Chân Linh Tông thật, có tên trên 'Chi Lan Tân Bảng', ta còn nghi ngờ liệu có phải lúc hắn tới thăm Chân phủ, bị Nghiêm Trường Thanh cách không ảnh hưởng suy nghĩ, nên mới có cái gọi là 'cơ duyên'……cũng có thể hắn và Nghiêm Trường Thanh là một phe, nhưng biểu hiện của hắn không giống, trừ khi việc không có tâm cơ của hắn là diễn xuất, khiến ta không nhìn ra được nửa phần sơ hở……
"Suỵt, ngày đầu tiên tuy ta chưa nhận được 'hạt giống' đó, nhưng thực ra có bị Nghiêm Trường Thanh ngầm ảnh hưởng, nên mới bỏ qua ẩn họa lớn nhất, đi phường Bắc Lý mai phục chờ cơ duyên?
"Đúng vậy, việc hắn cấy 'hạt giống' là bất chấp ý chí ta, sao lại nhất định phải đợi tới ngày thứ hai mới làm, không làm ngay ngày đầu tiên? Vạn nhất ta nhát gan như chuột, không đi phường Bắc Lý, không vào cuộc thì sao?
"Với sự thận trọng và hoàn cảnh của hắn, không nên đánh cược, cho nên ngày đầu tiên ngầm ảnh hưởng, đợi ta phát hiện dã tâm của Chân phủ, mới cấy 'hạt giống', điều này khiến ác ý của hắn có vẻ nhẹ hơn đôi chút, giảm bớt tâm lý kháng cự của ta với việc hợp tác sau này……
"Nghiêm Trường Thanh xem ra quả thực giỏi thuật số đạo, dù sao cũng suy diễn ra được việc gần đây ta có xem 'Bí Truyền Sơn Hải Kinh'.
"Điểm này kỳ thực ta cũng có nghi vấn, sao tính ra lại đúng là chuyện ta từng xem 'Bí Truyền Sơn Hải Kinh'? Trước đó rất lâu ta chưa từng nghĩ tới nội dung cuốn sách đó, hắn nếu thật muốn dọa ta, nắm thóp ta, tính ra ta là đoạt xá trùng sinh, chẳng phải tốt hơn sao? Ta lúc đó ngay trước mặt hắn, hắn từ thân thể và hồn phách ta suy diễn ra vấn đề tương ứng, rõ ràng hợp lý hơn."
Đinh Tùng Ngôn không cho rằng Nghiêm Trường Thanh có thể thuần túy dựa vào thuật số đạo mà tính ra bản thân là kẻ xuyên không, dù sao chuyện này liên quan tới một thế giới khác, Nghiêm Trường Thanh nếu thật sự vạch trần được, thì có thể sánh ngang thượng cổ đại thần rồi, sao lại có thể không tính ra được tương lai của chính mình, đến mức thân rơi vào ngục tù?
Một vị đại thần như vậy, cho dù trọng thương tới chỉ còn một mảnh móng tay, Chân Thiên Phàm cũng chẳng dám làm càn!
Giữa lúc suy nghĩ, khóe mắt Đinh Tùng Ngôn liếc thấy Tiểu Thanh cô nương.
Hôm nay nàng búi tóc song loa, trên mặc áo ngắn đối khâm xanh trắng, dưới mặc váy xếp ly xanh nhạt, ngang lưng buộc dải lụa xanh, quả thực thanh tân xinh xắn.