Tiễn Tiểu Thanh đi, đổi lại đoạn "ngâm mình" sông Tử Mẫu thành "uống" xong, Đinh Tùng Ngôn suýt toát mồ hôi lạnh ngồi xuống, thổi tắt đèn dầu, trong bóng tối nghiêm túc kiểm điểm lại.
Hắn chủ yếu xem xét những vấn đề bản thân định nói nhưng cuối cùng lại "quên" nói.
"Chuyện trong địa lao Chân phủ giam một người bí ẩn chưa nói……
"'Bắc Minh Ngư Bối thư' Nghiêm Trường Thanh nhắc tới chưa hỏi……
"Có công pháp nào khiến tinh thần bản thân cưỡng ép tiến vào thức hải người khác, để lại 'hạt giống' ảnh hưởng ý niệm cũng chưa hỏi……việc này cũng không cho hỏi, có phải cho thấy loại công pháp tương tự không nhiều, khá hiếm gặp, dễ khóa được thân phận thật của Nghiêm Trường Thanh, mà một khi thân phận thật của hắn bị ta biết, truyền ra ngoài, nhiều quân bài dự phòng hắn chuẩn bị sẽ mất hiệu lực?
"Sau khi tiêu hao một lần 'khí', mức độ ảnh hưởng của 'hạt giống' tới ý niệm không giảm rõ rệt……"
Đối chiếu với những chuyện bản thân quan tâm, Đinh Tùng Ngôn ôn lại cuộc trò chuyện với Tiểu Thanh cô nương, đại khái tổng kết được những chuyện nào Nghiêm Trường Thanh không muốn mình biết, không muốn để lộ ra ngoài.
Điều địch nhân sợ hãi, chính là điều bản thân sau này nên thử làm, nên tìm cách vòng qua!
Đinh Tùng Ngôn thở ra một hơi, xếp gọn rương gỗ, dọn dẹp bút mực, nằm về giường, tuy thân tâm mệt mỏi, nhưng vì đầu óc quá hoạt bát mà mãi không ngủ được.
Dương Thế Đạc tỉnh dậy từ giấc mộng, trong đầu vẫn còn sót lại tia sét hiển hách hôm qua, còn sót lại hình ảnh mộc nhân vỡ vụn thành mảnh nhỏ và bóng dáng chắp tay sau lưng chậm rãi rời đi.
Chuyện này để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc với hắn, đến mức đêm qua còn mơ thấy lại.
Hắn thường tưởng tượng nếu bản thân có được một môn thần công, luyện tới đại thành, tung hoành giang hồ, sẽ ra sao, nhưng đều tưởng tượng chưa đủ chi tiết, rất mơ hồ, mà lúc này khắc này, hình ảnh trong tưởng tượng của hắn bỗng trở nên rõ ràng.
Chính là dáng vẻ Đinh nhị lang thể hiện hôm qua!
Vừa nghĩ tới đây, Dương Thế Đạc lật người xuống giường, trước tiên dùng nước lạnh rửa mặt, rồi ra sân nhỏ chất đầy đồ linh tinh đấm quyền luyện thể, oai phong lẫm liệt.
Hắn đã luyện khiếu đại thành hơn một năm, "Nhân Cảnh" sớm đã viên mãn, nhưng vì không đủ bạc tiền, không thể có được pháp môn tu luyện tiếp theo của "Thiết Thương quyền" từ tay sư phụ, chỉ đành lãng phí thời gian.
Hơn một năm trước, Dương Thế Đạc từng kiêu ngạo và tự tin, vì lúc hắn luyện khiếu đại thành còn thiếu hai tháng nữa mới tròn hai mươi hai tuổi, tuy không sánh được với những kẻ được trời ưu ái đó, nhưng cũng xấp xỉ những đệ tử xuất sắc của Tiêu Minh Tông, phải biết rằng, hắn không gia thế, không môn phái, chỉ riêng học phí võ quán hàng tháng đã khá chật vật, thứ luyện còn là "Thiết Thương quyền" bình thường.
Lúc đó, Lưu quán chủ võ quán Thạch Trì kỳ thực coi trọng thiên phú và nỗ lực của hắn, hứa nếu hắn tự gom góp được vài món đồ then chốt, có thể thật sự nhận hắn làm đệ tử, giúp hắn tạo khiếu, truyền cho hắn phép ngưng luyện.