"Đây, đây."
Một bóng người đang ngồi xổm trước sạp trâm ngọc bên đường khẽ nghiêng người, kín đáo vẫy tay với Đinh Tùng Ngôn.
Đinh Tùng Ngôn dừng bước, vòng qua hàng rào gỗ, đi qua từng sạp hàng, cuối cùng ngồi xổm xuống cạnh bóng người đó, giả vờ giúp muội muội chọn trâm bạc trâm gỗ.
Hắn liếc mắt nhìn, nhất thời chẳng dám nhận ra người bên cạnh là Tiểu Thanh cô nương.
Đối phương mặc váy vải thô, cài trâm gỗ, búi tóc kiểu phụ nhân, gương mặt bình thường, tựa như người có thể gặp bất cứ đâu.
"Tiểu Thanh cô nương?" Đinh Tùng Ngôn cầm lên một cây trâm bạc, vừa ngắm nghía vừa hạ giọng dò hỏi.
"Thuật dịch dung." Tiểu Thanh đáp gọn, giọng nói cũng nhỏ đến mức khó nghe.
Thuật dịch dung thế giới này lợi hại đến vậy? Ta cũng thật muốn học……Đinh Tùng Ngôn cảm khái.
Tiểu Thanh giả vờ chọn đồ, nhân lúc chủ sạp đang tiếp khách khác, tiếp tục khẽ giọng nói:
"Ta theo ngươi khá lâu, không thấy kẻ theo dõi ngươi nói."
"Hắn chết rồi." Đinh Tùng Ngôn kể tình hình mới nhất cho Tiểu Thanh cô nương.
"Ơ……" Mắt Tiểu Thanh đảo qua đảo lại, thấp thoáng sáng lên, "Chuyện này khá là, khá là phức tạp đấy."
Nàng đổi giọng nói:
"Ta chỉ phát hiện cung phụng họ Dư của Chân phủ đang ngầm theo dõi ngươi."
Kỹ thuật theo dõi của Dư tiên sinh không ổn lắm nhỉ, hộ vệ Nhậm Hữu Dương phát hiện ra ngươi, Tiểu Thanh cô nương cũng phát hiện ra ngươi……Đinh Tùng Ngôn tuy đầy lo lắng, cũng không nhịn được bụng bảo dạ một câu.
Tiểu Thanh đặt cây trâm bạc gắn hoa châu thô sơ trong tay xuống, giọng nghiêm túc hơn một chút:
"Lúc ngươi tới huyện nha Lâm Giang, Chân lão gia tử đang ở một gian phòng riêng trong tửu lâu gần đó.
"Sau khi ngươi ra, ông ta liền rời đi, không nán lại lâu, người theo dõi ngươi cũng đổi thành một vị cung phụng khác của Chân phủ."
Lúc ta thử tới huyện nha báo quan, Chân lão gia tử ở gần đó? Đinh Tùng Ngôn giật mình.
Hắn liền có suy đoán:
"Chân lão gia tử trước đó không chắc chắn liệu Nghiêm Trường Thanh có thể khiến ta 'quên' chuyện báo quan hay không, nên mới đích thân có mặt, chuẩn bị ra tay, đủ thấy coi trọng đến mức nào.
"Đợi ông ta xác nhận Nghiêm Trường Thanh đã ra tay với ta, liền không còn lo lắng nữa, trực tiếp rời đi.
"Ừm, nếu Nghiêm Trường Thanh không nói dối về chuyện bị giam giữ, thì võ công và khả năng hành động của hắn e đã sớm bị phế, chỉ còn có thể làm gì đó về mặt tinh thần, tâm linh hay thần hồn, đây là tình huống Chân lão gia tử không thể nắm rõ, chỉ đành phỏng đoán, khó lòng phán định.
"Nghiêm Trường Thanh nhẫn nhịn nhiều năm như vậy, lại cứ để lộ quân bài dự phòng cho Chân lão gia tử biết như thế này sao?
"E là còn có chỗ dựa khác……
"Nếu ta là Chân lão gia tử, chắc cũng nghĩ tới điểm này……
"Chán thật, cái tầng suy diễn này……"
Trong lúc suy nghĩ, Đinh Tùng Ngôn không quên cảm ơn trợ thủ: